Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
Cảm Nghĩ
 
Ẩm Thực
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 

 

 

 

 Ca Dao T́nh Yêu Cần Thơ

 

Ai làm cho dạ em buồn,

Chim sa, cá lặn, chuồn chuồn lụy theo.

 

Ai làm cho Ba nọ thất t́nh,

Ăn cơm chẳng đặng, ăn trầu giải khuây.

 

Ai ơi hăy ở cho lành,

Kiếp này không gặp, để dành kiếp sau.

 

Ai về ngoài Huế cho tôi nhắn với ông thợ rèn,

Rèn cho tôi một trăm cái đục,

Một chục cái chàng,

Về tôi đốn một cây huỳnh đàng,

Tôi cưa làm tư,

Tôi xẻ làm tám,

Tôi đóng một cái thang một trăm ba mươi sáu nấc,

Bắc từ dưới đất lên trời,

Hỏi thăm duyên nợ đổi dời về đâu.

 

Anh đi, em ở lại nhà,

Hai vai gánh nặng mẹ già con thơ,

Lầm than bao quản nắng mưa,

Anh đi, anh liệu tranh đua với đời.

 

Anh ham chi bông quế, bỏ phế bông lài,

Mai sau quế lụi, bông lài thơm lâu.

 

Anh đau tương tư nằm trên bộ vạt,

Hồn anh thất lạc, thác xuống Diêm đ́nh,

Diêm Vương ông hỏi sự t́nh,

Tui lụy v́ t́nh, tui mới thác oan.

 

Anh đau ba năm, anh không ốm,

Anh đói sáu tháng, anh không ṃn,

Vắng em một bữa, da c̣n bọc xương.

 

Anh cầm nhánh dứa,

Lệ ứa hai hàng,

Hồi thuở xuân xanh sao không gặp,

Để đến hoa tàn anh mới gặp em.

 

Anh gánh nước dưới đồng lên đây tưới cội,

Tưới cội rồi gặp hội mưa dông,

Bởi anh sa cơ nên em đă có chồng,

Mời anh uống chén rượu nồng giải khuây.

 

Anh như chành dao lụt,

Em như cục đá chai,

Gặp nhau th́ liếc th́ mài,

Bằng không để vậy, có ngày sắt ten.

 

Anh thấy em chắc chắn,

Cặp chân mày ngay ngắn, anh cũng vừa ḷng,

 

Cậy cùng cô bác mai dong,

Vái cho em bậu xiêu ḷng ưng anh.

 

Anh vác cung tên lên ḥn núi bạc,

Anh bắn con chim phụng hoàng bay lạc mũi tên.

 

Áo bà ba trắng không ngắn, không dài,

Sao anh không bận, bận hoài áo thun?

 

Hai đứa ḿnh chẳng đặng nằm chung,

Tháng này gió bấc, bận áo thun cho ấm ḿnh.

 

Áo dài năm nút hở bâu,

C̣n cha c̣n mẹ dám đâu tư t́nh,

Ngày đêm cứ măi sầu t́nh,

Trách ai dèm kiểm, hai đứa ḿnh mới xa,

 

Cách xa chẳng dám nói ra,

Thấy ḿnh than thở xót xa trong ḷng.

 

Anh về, em chẳng biết lấy chi đưa,

Vái trời đừng nắng, đừng mưa cho anh về.

 

Áo ánh rách lỗ bằng sàng,

Mẹ anh già cả, cậy nàng vá may.

 

Ăn xoài lấy hột mà ương,

Làm thân con gái chớ thương chồng người.

 

Ba mươi sáu cái răng đóng trăn cái lưỡi,

Anh là người quân tử, ăn một đọi, nói một lời.

Giơ tay phân chứng có trời,

Anh đây nhất nguyện ở đời với em.

 

Ba nơi đi nói không màng,

Chờ anh chết vợ chàng ràng nhào vô.

 

Bạn về ta chẳng dám cầm,

Dang tay đưa bạn, ruột bầm như dưa.

 

Nào khi anh dỗ chẳng nghe,

Bây giờ xách nón chèo ghe đi t́m.

 

Nắng bao lâu dây bần không héo,

Mưa một giờ bầu lại ra bông.

 

Bánh canh trắng, con vắn, con dài,

Bánh canh ngọt chui tọt khỏi nhai,

Ai kêu tui đó, dạ có tui đây,

Bốn mùa cúc nở vần xây,

Để xem trời định duyên này về đâu.

 

Bao giờ cầu nọ hết quay,

Th́ qua với bậu dứt dây cang thường.

 

Bạn đừng thương trước uổng công,

Để khi thành vợ, thành chồng hăy thương,

Nhớ khi chung chạ chiếu giường,

Bây giờ đành đoạn đứt đường tơ duyên.

 

Bần gie bần liệt, diệc đau chờ mồi,

Anh với em duyên nợ hết rồi,

Đi t́m chỗ khác, đừng ngồi với em.

 

Bậu nói với qua, bậu không bẻ lựu hái đào,

Chớ đào đâu bậu bọc, lựu nào bậu cầm tay.

 

Bắt lấy tay em bằng ăn nem gỏi cuốn,

Hai má giao kề bằng uống chén rượu ngon.

 

Bậu có thương qua,

Khăn mu soa đừng đội,

Hát bội đừng mê,

Cái dê đừng mắc,

Tứ sắc đừng ham,

Ruộng rẫy lo làm,

Dầu em làm thất, bậu giùm cho em.

 

Bậu có chồng chưa, bậu thưa cho thiệt,

Kẻo anh lầm tội nghiệp cho anh,

- Em có chồng rồi, hồi năm xửa năm xưa,

Năm nay chồng bỏ cũng như chưa chồng.

 

Bấy lâu ḿnh bắc, tôi đông,

Bây giờ như bướm gặp ong vui vầy.

 

Bấy lâu anh đợi anh trông,

Thấy ai anh thấy mà không thấy nàng,

- Ngọc c̣n ẩn đá chờ vàng,

Em c̣n ẩn cội huệ tàn đợi anh.

 

Bấy lâu mang tiếng chịu lời,

Dẫu xa nhau chăng nữa, tại ông trời biểu xa.

 

Bên này t́nh, bên kia nghĩa,

Không biết thương bên nào,

Phải chi tôi sắm được một chiếc tàu,

Đi qua đi lại, bên nào cũng thương.

 

Bông bần mọc búp lơ xơ,

Biết em mấy tuổi mà chờ uổng công.

 

Bông tàn rồi lại gặp sương,

Tui đang sầu muộn, gặp người thương hết sầu.

 

Bông ngâu rụng xuống cội ngâu,

Em c̣n phụ mẫu dám đâu tư t́nh.

 

Bớ người khăn trắng hồ dương,

Lại đây kết nghĩa t́nh thương cho rồi.

 

Bởi đứt dây nên gỗ mới ch́m,

Bởi em ở bạc nên anh mới t́m nơi xa.

 

Bùn xa bèo, bùn khô, bèo héo,

Lựu xa đào, lựu ngả, đào nghiêng,

Tiền cầm trên tay, rớt mất không phiền,

Chỉ phiền người nghĩa ham tiền, bỏ anh.

 

Buổi chợ đông, con cá hồng anh chê lạt,

Buổi chợ tàn, con tép bạc anh cũng mua.

 

Bữa nay mười bốn, mai rằm,

Anh về chốn cũ, em nằm với ai?

 

Bước xuống tàu, ruột bào, gan thắt,

Qua khỏi khúc sông này, anh Bắc, em Nam.

 

Bước lên tấm ván, em đọc vạn câu thơ,

Biểu anh cưới vợ đừng chờ,

Tuổi em c̣n nhỏ, để cha mẹ nhờ đôi năm.

 

Bước lên cầu ván mỏng, miếng ván cong ṿng,

Thấy em mê bạc, trong ḷng hết thương.

 

Cá trê trắng nấu với rau cần,

Muốn về Kinh Xáng cho gần với em.

 

Cá rô ăn móng, dợn sóng dưới đ́a,

Khi thương, thương vội, khi ĺa, ĺa xa.

 

Cầu tre lắt lẻo, anh thắt thẻo ruột gan,

Sợ em đi chửa quen đàng,

Rủi em có mệnh hệ, lỡ làng duyên anh.

 

Cầu Cái Răng ba nhịp,

Anh đi không kịp nhắn lại cùng nàng,

Cái điệu tào khang sao nàng vội dứt?

Đêm nằm thao thức, hóa bức thơ rơi,

Bấy lâu em mang tiếng chịu lời,

Bây giờ anh hỏi thiệt: em đổi dời về đâu?

 

Cây đa tróc gốc, cái miễu (miếu) chổng khu (mông),

Gặp mặt em đây, anh giỡn lu bù,

Chừng nào chồng cũ em hay được, th́ ở tù anh cũng ưng.

 

Cây trên rừng hóa kiểng,

Cá dưới biển hóa long,

Anh đi lục tỉnh giáp ṿng,

Tới đây trời định đem ḷng thương em.

 

Chèo mau để thiếp gặp chàng,

Hai ta hiệp lại cho thành một đôi.

 

Chiếu bông mà trải góc đền,

Muốn vô làm bé, biết có bền hay không.

 

Chiều nay tôi lên ông tham biện,

Tôi kiện căn, kiện nợ, kiện vợ, kiện chồng,

Tôi kiện ông tơ hồng, tôi kiện bà nguyệt lăo,

Se dây rồi sao tháo lộn trở ra.

 

Chiều chiều xuống bến ba lần,

Trông em không thấy, thấy bần xơ rơ.

 

Chồng giận th́ vợ bớt lời,

Cơm sôi bớt lửa bao đời nào khê.

 

Chồng em với em là t́nh,

Anh đây là nghĩa, hỏi ḿnh thương ai?

Một ḿnh em đứng giữa hai,

Bên t́nh, bên nghĩa, em thương hết, chứ bỏ ai, bớ ḿnh.

 

Có duyên lấy được chồng già,

Ăn cơm bỏ cháy, ăn gà bỏ xương.

 

Có trầu mà chẳng có vôi,

Có chăn, có chiếu, không người nằm chung.

 

Cơm ăn nửa bữa khó mời,

Phụ mẫu ngồi đó, trao lời khó trao.

 

Của chua ai thấy cũng thèm,

Em cho chị mượn chồng em vài ngày,

- Chồng em nào phải trâu cày,

Mà cho chị mượn cả ngày lẫn đêm.

 

Dao phay kề cổ, máu đổ không màng,

Chết thời chịu chết buông nàng không buông.

 

Dạo chơi vườn cúc vườn đào,

Hỏi thăm cô bạn có nơi nào hay chưa?

 

Dế kêu dưới đống phân rơm,

Nghe em có chốn, bưng chén cơm anh khóc ṛng.

 

Ḍm lên trời, thấy trời xanh thăm thẳm,

Ḍm xuống rạch, thấy con cá chạch đỏ đuôi,

Nước chảy xuôi, con cá buôi lội ngược,

Anh thương nàng, biết được hay không?

 

Đắng khổ qua, chua là chanh giấy,

Ngọt thế mấy cũng tiếng cam sành,

Thương em đừng dỗ đừng dành,

Cây mai dong tới, cha mẹ đành, em ưng.

 

Đất láng nguyên tự nhiên cỏ mọc,

Anh mảng lo nghèo, bạn ngọc có đôi,

- Đó có đôi th́ thôi bớ bậu !

Lui tới làm ǵ cho lậu tiếng ra.

 

Đầu đường có trồng bụi chuối,

Cuối đường có trồng cây đa,

Ngă ba có cây tơ hồng,

Gái chưa chồng trong ḷng hớn hở,

Trai chưa vợ ruột thắt tợ trái chanh,

Ngó lên trời thấy mây trắng trời xanh,

Thương ai cũng vậy thương anh cho rồi.

 

Đèn treo trong sáo xanh xanh,

Sầu ai, tui chết một canh, ba bốn lần.

 

Đêm nằm than thở, thở than,

Gối ơi hỡi gối, bạn lan đâu rồi?

 

Đêm nằm mà gác tay qua,

Giường không chiếu lạnh, lụy sa hai hàng.

 

Đêm qua mở cửa chờ ai?

Đêm nay cửa đóng then cài khăng khăng.

 

Đến đây dầu đói giả no,

Dầu khôn giả dại đặng ḍ ư em.

 

Đói ḷng ăn nửa quả sim,

Uống lưng bát nước, đi t́m người thương.

 

Đôi ta như rắn liu điu,

Nước chảy mặc nước ta d́u lấy nhau.

 

Đốt nhang lên miếu cầu chồng,

Nghe ông thần nói: đàn ông hết rồi !

 

Đũa bếp có đôi, ch́a vôi lẻ bạn,

Anh nỡ ḷng nào đành đoạn bỏ em?

 

Đừng nên ham phú phụ hèn,

Đừng như châu chấu thấy đèn nhảy vô.

 

Em có chồng trước mắc ṿng lao khổ,

Anh có vợ sau đặng chỗ thảnh thơi,

Ngày sau em đừng than đất than trời,

Trước kia anh có nói mấy lời với em.

 

Em gặp anh sao không hỏi không chào,

Hay là em có nơi nảo hơn anh?

 

Em là con cá hóa long,

Chín tầng mây phủ nằm trong da trời,

Anh là quân tử lỡ thời,

Nằm trong da trời úp cá hóa long.

 

Em như nút, anh như khuyu,

Như Thúy Kiều với Kim Trọng biệt li sao đành.

 

Em têm trầu, têm cho anh một miếng,

Anh có vợ nhà làm biếng quên têm.

 

Ếch kêu chiều tối dưới mương,

Thiếp an phận thiếp, chỉ thương phần chàng.

 

Gió nam mà chạy buồm mền,

Muốn vô làm bé, biết bền hay không?

 

Hai đứa ḿnh như đũa so le,

Muốn so đôi khác, sợ e không bằng.

 

Hai ta mới ngộ một lần,

Như lúa ngoài đồng gặp trận mưa đêm.

 

Hang sâu núi hiểm như vầy,

Ai xui anh đến nơi này gặp em?

 

Họa hổ họa b́ nan họa cốt,

Tri nhân tri diện bất tri tâm,

May không chút nữa em lầm,

Khoai lang khô xắt lát, tưởng nhân sâm bên Tàu.

 

Hồi nào mặt mũi tèm lem,

Bây giờ em lớn, anh thèm anh ve.

 

Hồi nào em nói anh không nghe,

Bây giờ anh xách nóp, chèo ghe đi t́m.

 

Huệ tàn v́ bởi thiếu sương,

Anh xanh xao v́ bởi nhớ thương nghĩa nàng.

 

Khôn thời ăn trước nằm trên,

Dại thời ra đứng hai bên cột đ́nh,

Người khôn học lấy giữ ḿnh,

Đứa dại bụng trống như h́nh nộm nang.

 

Không tiền mặt ủ mày chau,

Có tiền cái mặt như rằm trung thu.

 

Làm giàn cho bí leo chơi,

Chẳng may bí dộp, mồng tơi leo cùng.

 

Lên non bẻ lá đề thơ

Câu đợi câu chờ, câu nhớ, câu thương.

 

Liều ḿnh lội xuống ao sâu,

Đặng đo miệng cá uốn câu cho vừa.

 

Anh ơi, gá duyên đừng kén, đừng lừa

Cụm mây kia đen đặc, ngọn gió lùa c̣n tan.

 

Linh đinh không cửa không nhà,

Thương nhau phải rang hiệp ḥa lứa đôi.

 

Lưới thưa bủa lấy cá rô đồng,

Buông lời hỏi bạn có chồng hay chưa?

 

Mặc cho cha đánh mẹ treo

Đứt dây rớt xuống cũng theo chung t́nh.

 

Mẹ hay th́ hai ḿnh chịu,

Chớ xa rồi biết liệu làm sao.

 

Mẹ mong gả thiếp về giồng,

Thiếp than phận thiếp gánh gồng chẳng kham.

 

Ḿnh thương thủng thẳng tôi đành,

Dầu cho áo rách, khăn lành cũng ưng.

 

Hồi nào một gối kề lưng,

Bây giờ như thể người dưng sao đành.

 

Một cây bùm rùm nứt ra năm bảy nhánh bê rê,

Một ḿnh anh chịu lỗi bề nghĩa nhân.

 

Nghe anh hay chữ, em hỏi thử đôi lời:

Từ mặt nước lên trời mấy trăm ngàn thước?

Từ mặt nước đo xuống âm phủ, mấy trăm dặm đường?

Em kể chuyện từ đời Tống đến đời Đường,

Ông vua Đường có cuốn sách Minh Tâm,

Một cuốn có mấy chục tờ,

Một tờ có mấy chục chữ,

Anh đứng làm trai quân tử tỏ lại em tường,

Trăm năm kết nghĩa cang (cương) thường với anh.

- Nghe em hỏi tức, anh đáp phứt cho rồi,

Từ mặt nước lên đến trời ba trăm ngàn thước,

Từ mặt nước đo xuống âm phủ ba trăm dặm đường,

Anh kể chuyện từ đời Tống cho đến đời Đường,

Ông vua Đường có cuốn sách Minh Tâm,

Một cuốn có ba trăm tờ,

Một tờ có ba trăm chữ,

Anh đứng làm trai quân tử tỏ lại cho em tường,

Trăm năm gá nghĩa cang thường hay chưa?

 

Mới gặp nhau đừng buông lời nói quấy,

Tiền tài không trọng mấy, em quư nghĩa tào khang.

 

Em mê chi những hột thủy xoàn,

Miển anh giữ đặng tấm ḷng vàng đừng phai.

Ngọc bất trác, bất thành khí,

Nhân bất học bất tri lí,

V́ bởi anh nghèo nên chịu chữ ngu si,

Phải chi anh đây có của, thua ǵ hỡi em !

 

Ngó lên Châu Đốc thấy gốc bần trôi,

Ngó về Gia Định thấy vịnh Cây Đào,

Anh thương em ruột thắt gan bào,

Biết em thương lại chút nào hay không.

 

Nón mua đồng mốt, tốt tợ như rồng,

Sao em không đội để má hồng nắng ăn?

 

Nước sông lững đững, lờ đờ,

Thương thời nói vậy chứ biết chờ được không?

 

Nước ṛng con cá trở về sông,

Liệu bề anh thương đặng gắng công đợi chờ.

 

Phải chi anh ở đặng chỗ này,

Thức khuya dậy sớm sum vầy có nhau !

 

Phải chi ngoài biển có cầu,

Em ra em vớt đoạn sầu cho anh !

 

Phụng với rồng cũng đồng nhan sắc,

Trách ai làm chồng bắc vợ nam !

 

Phụng xa loan phụng chẳng muốn bay,

Châu trần lụy hạ, biết ngày nào dạ anh nguôi.

 

Qua cầu, cầu yếu phải nương,

Từ rày lũ bạn thôi thương ḿnh rồi !

 

Ra đi tay nắm lấy tay,

Mặt nh́n thấy mặt, ḷng say thấy ḷng.

 

Sông dài cá lội biệt tăm,

Người thương đâu vắng chỗ nằm c̣n đây.

 

Tay anh bưng chén kiểu, tơ liễu con rồng,

Tuổi em c̣n nhỏ, chưa chồng, anh thương.

- Tuổi em c̣n nhỏ, anh đừng đợi đừng chờ,

Để cha với mẹ được nhờ đôi năm !

 

Tai nghe bạn cũ có đôi,

Trong ḷng bối rối như vôi mới hầm,

Cầm tay bạn cũ khóc thầm,

Từ nay, gương phải xa trầm, trầm ơi !

 

Ngó lên trời, trời trong lại trắng,

Ngó xuống nước, nước trắng lại trong,

Gái như em chắc dạ bền ḷng,

Lỡ duyên th́ em chịu, đóng cửa loan pḥng đợi anh.

 

Tay ôm mền gấm, tay cắp gối vàng,

Bước vô pḥng loan, ôm choàng cổ bậu,

Hai đứa ḿnh đừng lậu tiếng ra.

 

Thấy anh hay chữ, em hỏi thử đôi lời,

Nội Nam Ḱ lục tỉnh, có mấy cây cầu, anh biết không?

- Thấy em hỏi tức, anh đáp phứt cho thông:

Nội Nam Ḱ lục tỉnh, có bảy cây cầu:

Cầu Phú, cầu Quới, cầu Ninh, cầu Lợi, cầu Tiền,

Cầu do cha mẹ song tuyền,

Cầu cho anh với bạn kết nguyền trăm năm.

 

Thịt ḅ, thịt sấu,

Tai gấu, gân nai,

Bột khoai, bún nấm,

Nước mắm, tiêu hành,

Sâm banh, rượu chát,

Cô nhắc, la ve,

Cà phê bánh ḿ sữa,

Đăi anh một bữa cho phỉ ân t́nh,

Ngày sau anh có ở bạc biết t́nh con gái ngoan.

 

Thùng thùng, cắc cắc,

Chim đậu không bắt, lại bắt chim bay,

Em thương anh v́ bởi anh tài,

Tài cày tài cuốc, tài trồng thuốc, tài kéo vồng khoai,

Phải đâu em ham lên xe xuống ngựa,

Đi guốc đi giày mà anh nỡ bỏ em?

 

Thuyền ai chèo trước bọt nước nổi lờ đờ,

Phải thuyền người nghĩa đợi chờ em theo.

 

Bớ chiếc thuyền sau chèo mau anh đợi,

Để khuất bóng trăng rồi, bờ bụi tối tăm.

 

Thuyền dời nào bến có dời,

Khăng khăng một lời, quân tử nhất ngôn,

Nhất ngôn bất đúng th́ vạn sự bất thành,

Hồi nào anh nói rành rành,

Ngày nay anh tháo cán, bỏ chành cho ai.

 

Thương anh cởi áo trao tay,

Về nhà dối mẹ, gió bay qua cầu.

- Gió bay cầu thấp cầu cao,

Gió bay cầu nào nói lại mẹ nghe?

 

Thượng lộ đường vô phương đáo mă,

Anh có dứt t́nh em nữa, th́ khoan đă hỡi anh !

 

Duyên kia trách để trong thành,

Lời của em với anh lần trước, sao dạ anh đành bỏ em?

 

Tiếc công chẻ lứa đươn (đan) lờ,

Để cho con cá vượt bờ nó đi.

 

Tới đây trước lạ sau quen,

Bóng trăng là ngỡi (nghĩa), ngọn đèn là duyên.

 

Tới đây xứ sở của người,

Tứ bề nhẫn nhục, em đừng cười anh nghe !

 

Trách ai dụm miệng nói gièm,

Cho heo kia bỏ máng, chê hèm không ăn.

 

Trách trời phân rẽ tóc tơ,

Kẻ thác âm phủ, người chờ dương gian !

 

Chiều chiều ra mộ khóc than,

Cảm thương bậu phải cơ hàn nắng mưa.

 

Trải chiếc chiếu ra,

Em ngồi một góc, anh ngồi một góc,

Anh than, em khóc,

Ḿnh thấy không ḿnh?

Hai vừng nhựt nguyệt rành rành,

Sao bây giờ anh đứt đoạn chung t́nh bỏ em?

 

Trời c̣n khi nắng khi mưa,

Ngày c̣n khi sớm khi trưa nữa người.

 

Trời vần vũ mây giăng tứ phía,

Nước biển đông sóng bủa tứ bề,

Làm sao gá nghĩa phu thê,

Đây chồng đó vợ đi về có đôi.

 

Trống trên lầu vội đổ,

Chuông ngoài huyện hồi quân,

Mắt nh́n em đôi giọt rưng rưng,

Phải chi hồi đó, ai đừng biết ai.

 

Trèo lên cây trắc, ngắt lá đinh lăng,

Ḍm xuống thấy có chữ rằng:

“Họa phước vô môn”

Trai khôn khó kiếm, gái khôn khó t́m,

Ngó lên trăng khuyết lưỡi liềm,

Muốn vô gá nghĩa, sợ nỗi niềm mẹ cha.

 

Vái ông Tơ năm ba chầu chát,

Vái bà Nguyệt năm bảy cuốn kinh,

Cho đó với đây gá ngăi chung t́nh,

Dẫu ăn cơm quán ngủ đ́nh cũng ưng.

 

V́ sàng nên gạo xuống nia,

V́ em anh phải đi khuya về thầm.

 

Ngó lên chót vót ngọn bầu,

Thấy đôi diệc đậu em sầu phận em.

 

Ngó lên trời sao giăng tứ phía,

Ngó xuống biển đá dựng tứ bề,

Làm sao đặng chữ phu thê,

Để bước ra về bên đó có đôi.

 

Ngó lên trời trời cao lồng lộng,

Ngó dưới đất đất rộng mênh mông,

Em ở làm chi lớn tuổi chưa chồng,

Anh đây chưa vợ, thấy má hồng anh thương.

 

Ngó vô tấm kiếng thấy h́nh,

Hạc chầu đủ cặp hai đứa ḿnh lẻ đôi.

 

Lẻ đôi em chịu lẻ đôi,

Hoa tàn em cũng đợi, bần trôi em cũng chờ.

 

Ai về ngoài Huế cho tôi nhắn với ông thợ rèn,

Rèn cho tôi một trăm cái đục,

Một chục cái chàng,

Về tôi đốn một cây huỳnh đàng,

Tôi cưa làm tư,

Tôi xẻ làm tám,

Tôi đóng một cái thang một trăm ba mươi sáu nấc,

Bắc từ dưới đất lên trời,

Hỏi thăm duyên nợ đổi dời về đâu.

 

 

 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 08/26/17