Home Tìm Ca Dao Diễn Đàn Tìm Dân Ca Phổ Nhạc Tìm Câu Đố Tìm Chợ Quê Góp Ý Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
 
Văn học dân gian Đồng bằng sông Cửu Long, Khoa ngữ văn đại học Cần Thơ, NXB Giáo Dục 1997
 
Đời sống tình cảm
  • Tôi trao miếng trầu thì mang câu bất hiếu,
    Vậy tôi để hàng rào, ai hiểu ý thời ăn.
    (Ba Tri – Bến Tre)
    Tôi với mình thề trước miếu Ông,
    Sống nằm một chiếu, thác chung một hòm.
    (Tân Hiệp – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi,
    Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già.
    (Long Kiến – Chợ Mới – An Giang)
    Tới đây, cụm liễu giao cành,
    Hỡi em, kết nghĩa liệu thành được không?
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Tới đây trước lạ sau quen,
    Bóng trăng là ngỡi (nghĩa), ngọn đèn là duyên.
    (Long Tuyền – TP Cần Thơ)
    Tới đây vai gánh miệng trao,
    Ai mua duyên ngọc, má đào, bán cho !
    (Long Điền – Chợ Mới – An Giang)                                    trang 466
    Trách ai làm dạ em buồn,
    Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo.
    (Mĩ Hội- Cao Lãnh – Đồng Tháp)
    Tới đây xứ sở của người,
    Tứ bề nhẫn nhục, em đừng cười anh nghe !
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Trách ai dụm miệng nói gièm,
    Cho heo kia bỏ máng, chê hèm không ăn.
    (Nhơn Ái – Châu Thành – Cần Thơ)
    Trách ai nỡ đốn cây bần,
    Chẳng cho ghe cá đậu gần ghe tôm.
    (Đức Hòa – Long An)
    Trách lòng con nhện lăng loàn,
    Chỉ bao nhiêu sợi, mỗi đàng mỗi giăng.
    (Phú Thạnh – Gò Công Tây – Tiền Giang)
    Trách lòng bậu cứ đẩy đưa,
    Gạt anh dãi nắng dầm mưa nhọc nhằn.
    (Hòa An – Cao Lãnh – Đồng Tháp)
    Trách mẹ với cha chớ qua không trách bậu,
    Cha mẹ ham giàu gả bậu đi xa.
    (Đa Lộc – Châu Thành – Trà Vinh)                           trang 467
    Trách ông Tơ, bà Nguyệt chẳng xe,
    Một mình ngồi lén bụi tre khóc ròng,
    Trời sao trời ở không công,
    Riêng tôi như chỉ lộn vòng rối ren.
    (Thủ Thừa – Long An)
    Trách trời phân rẽ tóc tơ,
    Kẻ thác âm phủ, người chờ dương gian !
    Chiều chiều ra mộ khóc than,
    Cảm thương bậu phải cơ hàn nắng mưa.
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Trai không vợ như đăng không đó,
    Gái không chồng như đó nọ không đăng,
    Đó không đăng, đó thành vô dụng,
    Đăng không đó, đăng cũng khó dùng.
    Anh xin em cho anh kết nghĩa đến cùng,
    Phòng khi mưa gió bão bùng có đôi.
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Trải chiếc chiếu ra,
    Em ngồi một góc, anh ngồi một góc,
    Anh than, em khóc,
    Mình thấy không mình?
    Hai vừng nhựt nguyệt rành rành,
    Sao bây giờ anh đứt đoạn chung tình bỏ em?
    (Giai Xuân – TP Cần Thơ)
    Trăm năm trăm tuổi, may rủi một chồng,
    Dù ai thêu phụng vẽ rồng cũng không.
    (Bình Khánh – Mỏ Cày – Bến Tre)                           trang 468
    Trăng lên bóng ngả qua rào,
    Mong cho thấy mặt không chào cũng thương.
    (An Lạc Tây – Kế Sách – Sóc trăng)
    Gặp em giữa ruộng giữa đồng,
    Hỏi thăm thục nữ loan phòng chờ ai?
    (An Hòa – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Trắng như tiên không phải duyên, anh chẳng tiếc,
    Đen như cục than hầm, duyên hợp anh ưng.
    (Ba Tri – Bến Tre)
    Trầu vàng ăn với cau xanh,
    Thương anh cho đến tóc xanh bạc đầu.
    (TX Bạc Liêu – Bạc Liêu)
    Trên trăng dưới nước anh giao ước một lời,
    Dẫu trăng mờ nước cạn chẳng đời nào phụ em.
    (Sa Đéc – Đồng Tháp)
    Trời cao hơn trán,
    Trăng sáng hơn đèn,
    Kèn kêu hơn quyển,
    Biển rộng hơn sông,
    Anh đừng thương trước uổng công,
    Chờ cho thiệt vợ, thiệt chồng hãy thương.
    (Bình Hòa Phước – Long Hồ - Vĩnh Long)
    Trời mưa năm bảy đám sụt sùi,
    Nhái bầu kêu đồng trống dạ bùi ngùi nhớ anh.
    (Lương Hòa – Châu Thành – Trà Vinh)                                trang 469
    Trời còn khi nắng khi mưa,
    Ngày còn khi sớm khi trưa nữa người.
    (Nhân Nghĩa- Châu Thành – Cần Thơ)
    Trời mưa nhỏ giọt ướt đọt bìm bìm,
    Tại anh ở bạc em mới tìm nơi xa.
    (Vĩnh Xuân – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Trời mưa nhỏ giọt đọt gừng,
    Đôi ta từ nhỏ đã tửng thương nhau.
    (Ba Thê – Thoại Sơn – An Giang)
    Trời mưa cho ướt lá khoai,
    Cho ướt lá mía cho ai gặp mình.
    (Bình Khánh – Mỏ Cày – Bến Tre)
    Trời mưa trơn trợt bờ đình,
    Lở lời hò hẹn, tôi phải dầm mình ra đi.
    (Vĩnh Hòa Hiệp – Châu Thành – Kiên Giang)
    Trời mưa vần vũ tình cũ xa xôi,
    Biết ai nương tựa lần hồi tấm thân.
    (Long Bình – Gò Công Tây – Tiền Giang)
    Trời xanh đầu tóc, gá nghĩa với cây móc tai,
    Mình xa tôi, tôi biết gá nghĩa với ai bây giờ?
    (Ba Tri – Bến Tre)
    Trời vần vũ mây giăng tứ phía,
    Nước biển đông sóng bủa tứ bề,
    Làm sao gá nghĩa phu thê,
    Đây chồng đó vợ đi về có đôi.
    (Nhân Nghĩa – Châu Thành – Cần Thơ)                                trang 470
    Trông lên trời, trời cao vằng vặc,
    Ngó xuống đất, đất rộng thênh thang,
    Thương em nhưng sợ lỡ làng,
    Nhà cao cửa rộng, em đâu màng tới anh.
    (Vĩnh Xuân – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Trồng tre chẳng dám ăn măng,
    Để cho măng lớn kết bè đưa dâu,
    Đưa dâu thì đưa bằng ghe,
    Đừng đưa bằng bè rách áo cô dâu !
    (Núi Sập – Thoại Sơn – An Giang)
    Trồng tre, trồng trúc hai hàng,
    Trồng cây vạn thọ cho chàng bẻ bông.
    (Trần Văn Thời – Cà Mau)
    Trống trên lầu nhặt thúc,
    Trăng ẩn bóng về non,
    Anh thương em ruột thắt gan mòn,
    Thác đành li biệt, sống còn thương em.
    (Thường Lạc – Hồng Ngự - Đồng Tháp)
    Trống trên lầu vội đổ,
    Chuông ngoài huyện hồi quân,
    Mắt nhìn em đôi giọt rưng rưng,
    Phải chi hồi đó, ai đừng biết ai.
    (Vĩnh Tường – Long Mĩ – Cần Thơ)                                     trang 471
    Trưa thời cấy lúa đau lưng,
    Ai vô cấy thế thì ưng tới chiều.
    (Mĩ hội – Cao Lãnh – Đồng Tháp)
    Trứng vịt đẻ lộn trứng gà,
    Thấy em má trắng, anh đà muốn hun.
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Tui thương mình dữ lắm, mình ơi !
    Dẫu nhánh mai tàn cũng đợi, nhánh bần trôi tui cũng chờ.
    (Bến Lức – Long An)
    Tui xa mình chưa hết con trăng,
    Nhà hư, cột gãy, nhện giăng tứ bề.
    (Vĩnh Phong – Châu Thành – Kiên Giang)
    Tuy anh nghèo như dòng họ anh đông,
    Người giúp một đồng, cũng đủ cưới em.
    (Tân Châu – An Giang)
    Từ năm bão lụt Giáp Thìn,
    Đến nay trôi nổi mới nhìn thấy em.
    (Tân Thành – Gò Công Đông – Tiền Giang)
    - Trèo lên chót vót ngọn gòn
    Thấy em gò má trắng, mặt tròn anh muốn hun.
    - Thân em chân lấm tay bùn
    Mặt em khét nắng mà anh hun nỗi gì?
    (Ngãi Tứ - Tam Bình – Vĩnh Long)                           trang 472
    Trèo lên cây trắc, ngắt lá đinh lăng,
    Dòm xuống thấy có chữ rằng:
    “Họa phước vô môn”
    Trai khôn khó kiếm, gái khôn khó tìm,
    Ngó lên trăng khuyết lưỡi liềm,
    Muốn vô gá nghĩa, sợ nỗi niềm mẹ cha.
    (Tân Phú thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Tưởng là anh tới anh chơi,
    Ai dè anh tới kết đôi vợ chồng.
    (Phú Thạnh – Gò Công Đông – Tiền Giang)
    Tương tư đầu tóc rối bù,
    Đặt lược lên, lấy lược xuống, nước mắt chùi không khô.
    (Tân An – Long An)
    Vái ông Tơ năm ba chầu chát,
    Vái bà Nguyệt năm bảy cuốn kinh,
    Cho đó với đây gá nghãi chung tình,
    Dẫu ăn cơm quán ngủ đình cũng ưng.
    (Tân Bình – Phụng Hiệp – Cần Thơ)
    Vái trời cưới được cô Năm,
    Làm chay bảy ngọ, mười lăm ông thầy.
    (Hà Tiên – Kiên Giang)                                                         trang 473
    Vái trời cho đặng vuông tròn,
    Trăm năm giữ vẹn lòng son cùng chàng.
    (Ba Thê – Thoại Sơn – An Giang)
    Ván cẩm lai, trải chiếu bìa xanh,
    Đèn tọa đăng em thắp sẵn, chờ anh hết dầu.
    (An Hòa – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Vò vò xây tổ trong đình,
    Em xoay đầu tóc cho qua nhìn kẻo quên.
    (Mĩ Hội – Cao Lãnh – Đồng Tháp)
    Vì ai nước mắt sụt sùi,
    Khăn lau không ráo, lệ chùi không khô.
    (Châu Hưng – Thạnh Trị - Sóc Trăng)
    Vì chàng thiếp bị đòn oan,
    Không tin giở áo ra xem dấu lằn.
    (Thạnh Trị - Gò Công Tây – Tiền Giang)
    Vì sàng nên gạo xuống nia,
    Vì em anh phải đi khuya về thầm.
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Vì giàu cá bống hai mang,
    Cá trê hai ngạnh, tôm càng sáu râu,
    Anh về bên ấy đã lâu,
    Để em vò võ canh thâu một mình.
    (Vĩnh Hòa – Gò Quao – Kiên Giang)                                   trang 474
    Ví dầu tình đã phụ phàng,
    Xin đưa thiếp xuống đò ngang thiếp về.
    (Vĩnh Hòa – Gò Quao – Kiên Giang)
    Vượn bồng con lên non hái trái,
    Đoạn sầu này để lại cho ai?
    (Châu Đốc – An Giang)
    Xa nhau anh muốn lại gần,
    Cầu không tay vịn, anh lần anh qua.
    (An Hòa – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Xấu lá gói chẳng đặng nem,
    Vì anh chậm bước nên em lấy chồng.
    (Mĩ Luông – Chợ Mới – An Giang)
    Xấu tre uốn chẳng nên cần,
    Xấu mai nên chẳng được gần với em.
    (An Hòa – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Xóm trên giăng lưới, xóm dưới giăng cầu,
    Trách ai làm đêm thảm ngày sầu,
    Cơm ăn không đặng, nhai trầu giải khuây.
    (Long Xuyên – An Giang)                                                     trang 475

     

     

     

    Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

      Hà Phương Hoài

    Kỹ Thuật Truy Tầm

    Hoàng Vân

    Sưu tầm Nhạc Dân Ca

    Julia Nguyễn
    Xin vui lòng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những gì liên quan đến trang web nầy
    Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
    Last modified: 02/19/15