Home Tìm Ca Dao Diễn Đàn Tìm Dân Ca Phổ Nhạc Tìm Câu Đố Tìm Chợ Quê Góp Ý Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
 
Ca Dao Bạc Liêu
 
Tình Yêu Đôi Lứa - (2)
 

Cây oằn vì bởi trái sai

Anh thương em còn sợ ông mai ít lời.

 

Em đố anh sao trên trời mấy cái

Nhái ngoài ruộng mấy con

Chuối non mấy bẹ, chuối mẹ mấy tàu

Đất Ba Xuyên một mẫu mấy sào

Anh mà đối được, em nhào em vô.

- Sao trời trên sao Hôm, sao Mai hai cái

Nhái ngoài ruộng nhái đực nhái cái hai con

Chuối non chín bẹ, chuối mẹ mười tàu

Anh đã đối đặng em có nhào vô không?

 

Em lùn em cấy lưng cong

Mặt em xấu hoắc anh hun chỗ nào

- Anh hun đôi má hồng đào

Thấy em mặt đẹp anh để vào dạ anh.

 

Em gặp mặt anh đây em hỏi anh đây

Vợ anh ở nhà nay đã mấy mươi

Vợ anh hay nói hay cười

Hay là buồn bực hay là chứa chan

Em hỏi thêm tín nghĩa, giàu sang hay nghèo

Vợ anh ở nhà, vợ cưới hay vợ theo

Hay là họ thấy anh nghèo họ cho

Hay là du sĩ học trò

Hay là anh ở mướn chăn bò cho ai

Cha mẹ sanh ra mấy trai mấy gái tuổi đầu.

- Đường anh đi trên cán dưới cầu

Anh cũng con nhà tứ đệ lương gia 

Lương gia tứ đệ mẹ với cha anh cũng sang giàu

Hai bên xứng kép đẹp đào

Hình dung yểu điệu như màu tốt tươi

Vợ anh hay nói hay cười

Cha mẹ ép gả cho người bên Phiên

Anh cũng con nhà chữ nghĩa văn chương

Tự tay nắm việc bãi trường ra thu

Trước anh là tổng hội hồ quy

Sau anh là lý trưởng bầu thi thương hào

Anh hỏi em em phải nói chào

Cha mẹ có phân biệt kẻ nào có công.

 

 

Em như bông cải tháng mười

Rầng rầng nở rộ, người người đón mua.

 

 

Em như hoa gạo trên cành

Anh như là đám cỏ may ven đường

Lạy trời cho gió cả sương

Em như hoa gạo rụng xuống chịu lòn cỏ may.

 

 

Em ơi đừng chê anh đen

Anh đen ruộng muối, đen mà có duyên.

 

 

Em tôi khát sữa bú tay

Ai cho bú thép ngày ngày mang ơn.

 

 

Em thương anh chưa hết đoạn sầu

Gà kia vội gáy trống trên lầu vội tan.

 

 

Gà lạc mẹ gà kêu chiu chít

Phụng lìa loan phụng chẳng muốn bay

Từ ngày xa bạn đến nay

Châu sa lụy hạt biết ngày nào nguôi.

 

 

Gái xóm trên có chồng xóm dưới

Bỏ anh trai láng giềng tát nước đồng sâu

Đồng sâu tát nước thì lâu

Để nhìn đám cưới rước dâu đi về.

 

 

Gần thì chẳng hợp duyên cho

Xa xôi cách mấy lần đò cũng theo.

 

 

Gần chùa chẳng được ăn xôi

Gần nàng chẳng được sánh vai cùng nàng.

 

 

Giả đò mua khế bán chanh

Giả đò đòi nợ thăm anh đỡ buồn

 

 

Giàu ba mươi tuổi chớ mừng

Khó ba mươi tuổi em mừng chớ lo.

 

 

Gió đưa bụi chuối tùm lum

Mẹ ghẻ như hùm ai dám làm dâu

Làm dâu khó lắm anh ơi

Vui chẳng dám cười buồn chẳng dám than.

 

 

Gió đưa cây buồn ngủ lên bờ

Mùng ai có rộng cho ngủ nhờ một đêm.

 

 

Gió đưa bụi chuối sau hè

Bụi môn trước cửa ai dè em hư.

Gió đưa gió đẩy lá dừa

Lấy ai thì lấy xin chừa em ra.

 

 

Gió đưa lau lách quanh bờ

Thương nhau chẳng đặng đừng chờ uổng công.

 

 

Gió đưa mười tám lá me

Mặt rỗ hoa mè, ăn nói có duyên.

 

 

Gió đưa nhành vẹt la đà

Anh thấy em có chút mẹ già anh thương.

 

 

Gió đưa tàu chuối qua mương

Hai tàu chụm lại biết thương tàu nào.

 

 

Gió đưa trăng thì trăng đưa gió

Trăng lặng rồi gió biết đưa ai.

 

 

Gió hiu hiu Bạc Liêu kia hỡi

Đoạn sầu này biết gửi cho ai.

 

 

Gió năm non thổi lòn hang cóc kẹt

Con cá rô nhảy rọ rẹt trong bụi rau răm

Anh thương em để ý thương thầm

Tám năm anh cũng đợi mười năm anh cũng chờ.

 

 

Gió năm non thổi lòn hang dế

Mấy anh học trò mưu kế để đâu.

- Gió năm non thổi lòn hang cóc

Mấy anh học trò mưu kế để trong óc, trong tim.

 

 

Gió năm non thổi lòn hang chuột

Tôi thấy cô ba chèo xuống, tôi đứt ruột đứt gan.

 

 

Gió năm non thồi lòn hang chuột

Anh thấy em bơi buồng anh đứt ruột đứt gan.

 

 

Gió năm non thồi lòn hang chuột

Mấy cô chưa chồng ruột thắt như tơ…

 

 

Gió sao gió mát sau lưng

Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này.

 

 

Gió xuân như ngọn phù dung

Lòng anh như sắt em đừng phụ anh.

 

 

Hai cô đứng lại cho đồng

Để anh đứng giữa làm chồng hai cô.

 

 

Gối rơm thì phận gối rơm

Có đâu dưới thấp mà chờm lên cao

Hay tay bưng đội chè tàu

Vừa đôi thì lấy ham giàu làm chi.

 

 

Hàm răng em trắng

Lông mày em ngay ngắn như sợi chỉ giăng

Anh vô mần rể kẻ đón người ngăn khó lòng.

 

 

Hiu hiu gió thổi vườn đào

Hỏi thăm người nghĩa có chỗ nào hay chưa.

 

 

Hò chơi một chặp cho mê

Trai nam nhân bỏ vợ, gái hiền thê bỏ chồng.

 

 

Hai tay xách nước tưới trầu

Trầu bao nhiêu lá em sầu bấy nhiêu.

 

 

Hoa thơm thơn nứt cả rừng

Ong chưa dám đậu bướm đừng lao xao.

 

 

Họa hổ, họa bì nan họa cốt

Tri nhân, tri diện bất tri tâm

Anh ở xa không biết mà lần

Chồng bậu đứng đó có cầm cây dao.

 

 

Hoa thơm xuống đất cũng thơm

Em giòn áo rách đói cơn cũng giòn.

 

 

Hoa này bướm nỡ thờ ơ

Để gầy bông thắm để xơ nhụy vàng.

 

 

Hỡi ai đi xuôi về ngược

Nếu thuận nước, thuận tình ghé ngang chợ Dừa

Cho em thưa một chuyện

Nếu có duyên có nợ ghé chợ ăn bánh giúp em.

- Anh thì chưa vợ, lại sợ hổng có duyên

Ngặt trong túi không có tiền

Thuận nước nhưng chưa thuận tình

Lại sợ mình không rảnh

Ăn bánh ngồi lì e sợ ế duyên em.

 

 

 

Hỡi cô bán đèn giấy hồng

Đèn hồng cô bán má hồng bán không

- Má hồng phải hỏi song thân

Em đây chỉ bán cho anh đèn hồng.

 

 

Hỡi cô tát nước bên cồn

Nước nôi hổng có miệng mồm lấm lem.

 

 

Kiểng trồng trong chậu còn xanh

Nghe anh có vợ, kiểng xanh vội tàn.

 

 

Khăn bằng lông, chin chỉ, nón nỉ quai hường

Miệng kêu anh ba nọ đi đường

Duyên đây không kết kiếm đường đi đâu.

 

 

Khi xưa ai biết ai đâu

Vì chim ô thước bắc cầu sông ngân.

 

 

Không danh không lợi thì đừng

Mũ cao, áo rộng sao bằng tự do.

Không chồng đi dọc đi ngang

Có chồng cứ thẳng một đàng mà đi

Làm cho đẹp dạ nữ nhi

Lỗi đạo vô nghì biết nói làm sao.

 

 

Làm trai chí ở cho bền

Chớ lo muộn vợ chớ phiền muộn con.

 

 

Làm sao anh hóa đặng con dơi

Bay lên đáp xuống chỗ nơi em nằm.

 

 

Là sao cho dạ đừng đau

Cho lòng đừng nhớ, đừng sầu anh ơi.

 

 

Nước đầy thì bèo phải trôi

Duyên đã lỡ rồi tiếc mãi chi em.

 

 

Làm trai có vợ ngoan hiền

Như cầm đồng tiền mua được món ngon.

 

 

Lan huệ sầu ai, lan huệ héo

Lan huệ sầu tình trong héo ngoài tươi.

 

 

Le le, vịt nước, bồng bồng

Em đi lấy chồng anh ở lại quê.

 

 

Lên non chọn đá thử vàng

Thử cho đúng lượng mấy ngàn anh cũng mua.

 

 

Lên non thiếp cũng lên theo

Tay vịn chân trèo hái trái nuôi nhau.

 

 

Linh tinh nửa nước nửa đầu

Nửa thương cha mẹ nửa sầu lương duyên.

 

 

Liễu đậu cành mai liễu oằn mai té

Em có nơi rồi anh ghé vội làm chi.

Tỏ trăng giả gạo ngoài trời

Cám bay phảng phất sao em không nhớ lời anh phân.

 

 

Bước lên ba bước lại ngừng

Em nói với anh rằng tuổi em còn nhỏ chưa từng làm đâu.

 

 

Lỡ chân em té xuống bùn

Áo quần lấm hết, anh hun chỗ nào.

- Em ơi đừng nói thấp cao

Áo quần lấm hết, chỗ nào anh cũng hun.

 

 

Lưới thưa bủa lấy con cá luồng

Buông lời hỏi bạn bơi xuồng đi đâu.

- Lưới thưa bủa lấy cno cá luồng

Hồi đi cha mẹ dặn bơi xuồng đi kiếm anh.

 

 

Má ơi con má hư rồi

Còn đâu má gả má đòi bạc trăm.

- Bạc trăm bạc lục tam tứ lục tính lại cửu chương

Liệu bề đắc đặng thì thương

Đừng rầy má bỏ thế thường cười chê.

 

 

Mạ non mà cấy đấy biền

Vợ thời thấy đó không có tiền cưới em.

 

 

Mạ non mà cấy đất cày

Anh đến hôm rày còn vợ con đâu.

- Mạ non mà cấy đấy bìa

Vợ con chưa có con hiền có đâu.

 

 

Mái chèo kia có cột nơi nao

Anh đây thương nhớ cắm sào ngàn năm

- Đường về bên ấy từ đây

Em về em ghé cho anh đỡ buồn

Sào kia có cắm người vào

Em đâu dám ghé để sầu cho anh.

 

 

Một tiếng em than hai hàng lệ nhỏ

Đoạn sầu này biết gởi cho ai.

 

 

Một vũng nước trong

Một dòng nước đục

Một trăm người tục

Một chục người thanh

Biết ai nhơn đạo mà đành

Biết ai ăn học cho rành sử kinh.

 

 

Mưa trên trời mưa rơi lác đác

Rớt xuống bãi hạt cát nằm nghiêng

Rượu thuyền quyên rót đãi bạn hiền

Kiếp này không gặp anh xin nguyền kiếp sau.

 

 

Muối mặn, khế chua, ớt cay, sung chát

Trai nam nhân giỏi tài tháo vác

Giá thuyền quyên biết vác biết cày

Duyên này dám hỏi mấy ai

Mấy ai mà đáng mặt râu mày với anh.

 

 

Mái tóc xanh trọn niềm chung thủy

Hai trái tim vàng kết chỉ se duyên.

 

 

Mảnh khăn trắng tặng anh lau mặt

Sợi chỉ hồng kết chặt tình thương.

 

 

Mảng coi ông vua Thuấn canh điền

Mảng lo nghèo khổ con bạn hiền phiêu lưu.

 

 

Mặt trời sáng vẫn đỏ đều

Vắng anh một bữa cơm chiều em không ăn.

 

 

Mênh mang một dãy giang hà

Anh hùng thất vận biết mà đi đâu.

 

 

Mèo lành ai nỡ cắt tai

Gái hư chồng để khoe tài với ai.

 

 

Mình về sao được mà về

Mảnh trăng còn đó, lời thề còn đây.

 

 

Mới buổi sáng tôi vác cây cuốc

Chạy tuốt ra đồng nghe tin bậu có chồng

Tôi quăng cấy cuốc tôi chạy cùng đồng tôi la.

 

 

Mặt em má phấn anh muốn kề

Hình nhan yểu điệu khó bề có đôi.

 

 

Một bến nước trong, một dòng nước đục

Một trăm người tục, một chục người thanh

Biết đâu cao ấm nấm mồ

Ôm duyên chờ đợi, lửa tàn mai khô.

 

 

Một mình lo bảy lo ba

Lo cau trổ nụ, lo cà hết duyên

Còn duyên nón cụ quay tơ

Hết duyên nón lá, quai dừa cũng ưng.

 

 

Một ngày ngồi tựa mạn rồng

Còn hơn muôn kiếp ở trong thuyền chài.

 

 

Một thương hai nhớ ba trông

Bốn chờ năm đợi sáu mong duyên nàng.

 

 

Một thương em gởi bán buôn

Hai thương bới tóc cài gương trên đầu

Ba thương cặp mắt bồ câu

Bốn thương đôi má mỉn bầu xinh xinh

Năm thương mím miệng cười tình

Sáu thương trán rộng sân đình em cao

Bảy thương giọng nói thanh tao

Tám thương mày liễu mi đào

Chin thương sống mũi dọc dừa

Mười thương em đẹp mà chưa có chồng.

 

 

Muối ba năm muối vẫn còn mặn

Gừng chín tháng gừng vẫn còn cay

Đạo nghĩa can thường chớ đổi đừng thay

Dẫu có làm nên danh vọng rủi có ăn mày cũng theo.

 

 

Năm mươi xu xin lại mối tình xù

Trước khi xù, em suy nghĩ kỹ chưa.

 

 

Năng mưa thì giếng năng đầy

Anh năng đi lại mẹ thầy năng thương.

 

 

Ngắn tay với chẳng tới kèo

Cha mẹ anh nghèo với chẳng tới em.

 

 

Nghĩa nhân mỏng vánh như cánh chuồn chuồn

Khi vui nó đậu khi buồn nó bay.

 

 

Ngó lên mây bạc trời hồng

Thương em hỏi thiệt có chồng hay chưa.

 

 

Ngó đâu ngó đó thời vui

Ngó về xứ cũ ngùi ngùi nhớ em.

 

 

Ngó về đồng có cây nằm nước

Ngó về xóm trước nước đổ lao xao

Anh thương em chẳng biết làm sao

Gửi thơ thì thơ lạc, gửi lời lời quên.

 

 

Ngó lên trời trời cao lại trắng

Ngó xuống nước nước trắng lại trong

Anh thương em anh đắp lũy bồi thành

Anh ơi em cũng như cá chợ ai dành nấy mua.

 

 

Ngó lên trời trời trong như bột

Ngó xuống biển biển trắng như bông

Em ơi ở chi lớn tuổi không lấy chồng

Mùa đông gió lạnh, đóng cửa loan phòng đợi ai.

- Ngó lên trời, trời trong lại trắng

Ngó xuống đất, đất trắng lại trong

Làm gái như ai, làm gái như em đây chắc dạ bền lòng

Lỡ duyên kia chịu lỡ em đóng cửa loan phòng đợi anh.

 

 

Ngó lên trời trời cao lồng lộng

Ngó về biển biển rộng mênh mông

Anh ơi đừng thương trước cho uổng công

Để cho thiệt vợ thiệt chồng mới thương.

 

 

Ngó lên trời sao giăng tứ diện

Ngó ra ngoài biển thấy chim liệng cá đua

Anh thương em lên xuống mấy mùa

Tiếng oan anh chịu chứ cơm chùa ai ăn.

 

 

Ngó lên trời thấy sao vần vũ

Ngó xuống âm phủ thấy đủ bá quan

Nghe tiếng anh than hai hang lệ nhỏ

Em đây có chút mẹ già biết bỏ ai nuôi.

 

 

Người ta giàu người ta nên duyên giá thú

Hai đứa mình nghèo dụ dỗ dắt đi

Năm nay anh kẹt chữ gia bần

Đồng quê hết lúa tiền nào cưới em.

 

 

Nước mắm ngon em còn hưởng thụ

Thả trái đu đủ nó nổi lững lờ

Anh thấy em còn nhỏ còn khờ

Muốn vô gá duyên chồng vợ phải chờ đôi năm.

 

 

Người ta đi biển có đôi

Còn tôi đi biển mồ côi một mình.

 

 

Nước xanh chảy quanh miệng đập

Hai đứa mình là cặp bồ câu.

Nhà anh trai tráng (chớ) cửa ván kèo nghiêng

Phụ mẫu anh bên lớn chức, cao quyền

Phụ mẫu bên em nghèo khổ, biết kết nguyền đặng không

- Đặng không anh cũng kết nguyền

Sống dương gian gửi nạc,

Thác xuống huỳnh tuyền gửi xương.

 

 

Nhà tôi mái dột cột xiêu

Muốn đi cưới vợ sợ nhiều miếng ăn.

 

 

Nhạn đậu cây sung

Ai nỡ giương cung bắn nhạn

Nhạn bay đi rồi em biết làm bạn với ai.

 

 

Nhền nhện sa xuống nước

Nhền nhện nổi phềnh

Tôi tới đây cứu huynh cứu đệ

Cứu người tình rút lui

Rút lui sao rút nửa chừng

Nắm tay kéo lại biểu người tình đừng rút lui.

 

 

Nước ròng chảy xuống Nam Vang

Mần thơ để lại em khoan lấy chồng.

 

 

Nước xuống sâu lòng sầu nát dạ

Tay ôm bó mạ nước mắt anh nhỏ tràn

Ai làm cho cạn chuyến đò ngang

Song sâu rời bến đôi đàng kẹt duyên.

 

 

Nắng tháng tư nắng gieo sầu đám mạ

Bao giờ mưa hạ cho tươi tốt ruộng đồng

Thấy em gặt lúa bên song

Mà dạ anh xót, mà lòng anh đau.

- Gặt lúa bên sông em lo công việc

Anh thấy em làm việc tội nghiệp anh thương

Lúa nay em gặt rồi

Việc em, em biết liệu, anh chớ đứng ngồi lo âu.

 

 

Nước cạn đáy sông con cá chạch nằm phơi bụng

Thấy em làm lụng anh thấy tội trong lòng

Em ơi, em có thương anh thì cứ để trong lòng

Đừng đem ra ngoài ngõ má buồn cha la.

- Anh ơi! Nếu có để ý thì cứ lặng im trong dạ

Đừng đem của lạ mà để trước mặt gái quê

Tuy gái quê nhưng ý tứ trăm bề

Anh đừng học thói trèo tường ngắt hoa.

 

 

Nước có bọt thì cơn sóng gợn

Lửa có cao vì bởi gió reo

Anh thương em không phải giàu nghèo

Tâm đầu ý hợp trọn đời mình bên nhau.

 

 

Nước trong thấy đá, con cá lội thấy kỳ

Anh thấy dáng em đi, cái miệng em cười

Anh để ý một người anh thương.

 

 

Phải duyên phải nợ thì chờ

Không duyên không nợ đừng chờ uổng công.

- Phải duyên phải nợ thì mong

Không duyên không nợ uổng công đợi chờ.

 

 

Phải duyên ngàn dặm cũng gần

Trái duyên vô gặp mấy lần cũng xa.

 

 

Phụng hoàng đầu đỏ mỏ lam

Phải dè năm ngoái cưới em cho rồi.

 

 

Qua sông anh đứng anh chờ

Qua cầu anh đứng ngẩn ngơ vì cầu.

 

 

Qua cầu dỡ nón che cầu

Cầu bao nhiêu nhịp dạ em sầu bấy nhiêu.

 

 

Quạ kêu nam đáo nữ phòng

Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương

Dẫu rằng khác họ người dưng

Tâm đầu ý hiệp không thương sao đành.

 

 

Quạ kêu nam đáo nữ phòng

Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương

Thương chi thương uổng công mình

Họ về xứ họ bỏ mình bơ vơ.

 

 

Quả năm ngăn trong lòng sơn đỏ

Mấy lời to nhỏ anh bỏ không đành.

Chừng nào chiếc xáng nọ bung vành

Tàu Tây kia liệt máy em mới đành bỏ anh.

 

 

Quốc kêu khắc khoải mùa hè

Làm thân con gái lấy chồng xuất gia

Anh cưới thiếp về thờ kính mẹ cha

Thờ cha kính mẹ cho tròn đạo đâu.

 

 

Ra về giữ bốn câu thơ

Câu thương câu nhớ câu chờ câu mong.

 

 

Ra về nước mắt như mưa

Thấu trời thấu đất nhưng chưa thấu lòng.

 

 

Răng đen ai nhuộm cho mình

Để duyên mình thắm để tình mình say.

 

 

Rồi đây có kẻ thất tình

Dựa mai mai ngã, dựa tùng tùng siêu.

 

 

Rắn hổ mang nằm ngang cây thục địa

Ngựa nhà trời cắn lá chữ thiên

Đôi ta cách trở giang biên

Chim sầu chim biến, cá sầu cá bay.

 

 

Ruộng ai thì nấy đắp bờ

Duyên ai nấy gặp đừng chờ uổng công.

 

 

Rượu lưu ly chân em quỳ tay em rót

Cha mẹ uống rồi, em rời gót theo anh.

 

 

Rượu nằm trong nhạu chờ nem

Em nằm phòng vắng chờ anh đôi ngày.

 

 

Rượu ngon bất luận gia trai

Chớ anh thương em mà sợ nỗi mắc ai chê cười.

Bạc bảy đâu dám xứng vàng mười

Em đâu dám xứng với người người ơi.

 

 

Sáng trăng trãi chiếu hai hàng

Trên anh đọc sách dưới nàng quay tơ

Quay tơ phải giữ mối tơ

Dù năm bảy mối vẫn chờ mối anh.

 

 

 

Sao rua chín cái nằm kề

Thương em từ thuở má về với ba

Sao rua chín cái nằm ngang

Thương anh từ thuở mẹ mang trong lòng

Sao rua chín cái nằm chồng

Thương em từ thuở má bồng trên tay.

 

 

Sông dài sông chảy đi đâu

Người thương không lấy làm sầu dạ anh

Sông quê nước chảy đôi bờ

Thương em chín đợi mười chờ mà em không thương.

 

 

Sông sâu biết bắt mấy cầu

Phận em là gái biết hầu mấy nơi

Tram vàng dắt chặt còn rơi

Lòng em chưa quyết đổi dời tại anh.

 

 

Sống bên voi bỏ vòi bên vịnh

Anh với nàng trời định đã lâu.

 

 

Tàu Sài Gòn quăng neo cái rổn

Tàu Nhật Bổn tới nước Ăng-Lê

Hiền thê em ở lại lấy chồng

Anh về chỗ cũ như rồng lên mây.

 

 

Tay cầm cây kéo cây kim

Vai mang gối lụa đi tìm người thương.

 

 

Tay cầm gàu nước chia hai

Chiều nay tưới lựu chiều mai tưới đào

Em có chồng rồi anh biết làm sao

Tưới lê lê héo, tưới đào đào khô.

 

 

Tay cắt tay sao nỡ

Ruột cắt ruột sao đành

Một lời thề biển cạn non xanh

Chim kêu dưới suối vượn hú trên nhành

Qua không bỏ bậu bậu đành bỏ qua.

 

 

Tay cầm nọc cấy chợt thấy bạn vàng

Tử sinh chỉ nguyện mình chàng chàng ơi.

 

 

Tay cầm nắm muối quả mơ

Mơ chua, muối mặn ta chờ đời nhau.

 

 

Tay ôm bó mạ xuống đồng

Miệng hò tay cấy mà lòng nhớ em.

 

 

Tình anh thấp thỏm đợi chờ

Tình em muôn đợi chín chờ mười mong.

 

 

Tiếc công anh lau chùi bình

Cậy mai đến mối phụ mẫu nhìn bà con.

 

 

Thằng nào dắt vợ tao đi

Bỏ con tao lại lấy gì tao nuôi

Ban ngày dụ ẵm đi chơi

Ban đêm nó khóc hỡi ơi là trời.

 

 

Thân anh như lọ nhang tàn

Vợ con không có muôn phần tại ai.

 

 

Thân anh như thể cái chày

Bỏ lăn bỏ lóc chờ ngày dọn chuông.

 

 

Thân em như tấm lụa đào

Kẻ ưa người chuộng biết vào tay ai.

 

 

Thân em như cái chuông vàng

Ở trong thành nội có ngàn lính canh

 

 

Thân em như cái sạp vàng

Anh như chiếu rách bên đàng bỏ quên

Lạy trời cho gió nổi lên

Cho manh chiếu rách bay lên sạp vàng.

 

 

Thân em như thể đóa sen

Anh như bèo bọt chẳng chen được vào

Lạy trời cho đổ mưa rào

Cho sen lắng xuống cho bèo lên trên.

 

 

Thân em như tấm lụa điều

Đã đông nơi chuộng lại nhiều nơi thương.

 

 

Thân em tựa cánh chuồn chuồn

Khi vui nó đậu khi buồn nó bay.

 

 

Thân em như thể trái chanh

Lắc lẻo trên cành nhiều kẻ ước mơ.

 

 

Thuyền ai gác mái hững hờ

Phải duyên thì ghé đây chờ đã lâu.

Thuyền ai đi trước bọt nước nổi phềnh

Chờ tôi đi với tâm tình đôi câu.

 

 

Thuyền em nhỏ dáng bóng láng mái chèo

Thả ra dòng nước nửa vời

Xin em ở lại kết nghĩa ở đời với anh.

 

 

Thuyền rồng bất nghĩa thả trôi

Thuyền nan có nghĩa ta ngồi thuyền nan.

 

 

Thương đây, đó nói một câu

Mâm trầu chai rượu chứ đâu đòi vàng.

 

 

Thương nhau hát lý qua cầu

Quê em Ninh Quới nặng câu ân tình.

 

 

Thương ai cách một cánh đồng

Dẫu xa cho mấy mà lòng vẫn thương.

 

 

Thương anh vô giá quá chừng

Trèo tường quên mệt ngậm gừng quên cay

Nhác trông thấy bóng anh đây

Ăn chín lạng ớt ngọt ngay như đường.

 

 

Thương em không biết để đâu

Để trong túi áo lâu lâu anh nhìn.

 

 

Thương em chí quyết thương hoài

Bảng treo mặc bảng thơ đề mặc thơ.

 

 

Thương em không dám hỏi nhà

Đi qua đi lại hỏi gà bán không.

 

 

Thương em không dám nói ra

Sợ em đã có chữ thiên lú đầu.

 

 

Thò tay anh ngắt cọng ngò

Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ.

 

 

Thò tay tôi ngắt ngọn ngò

Thương cô đứt ruột giả đò ngó lơ

Thương rồi sao lại làm ngơ

Mai sau đừng trách ông tơ bạc tình.

 

 

Trái dưa gang sọc dài sọc ngắn

Cọng rau đắng trong trắng ngoài xanh

Anh thương em chớ dỗ chớ dành

Chờ ngày phụ mẫu định rồi em mới ưng.

 

 

Trải chiếu ra đôi ta ngồi xuống

Chàng ngồi một góc thiếp ngồi một góc

Chàng than thiếp khóc đau dạ xót lòng

Tưởng đâu đây vợ đó chồng

Ai dè chàng lập chốn loan phòng bỏ em.

 

 

Trách ai ăn giấy bỏ bìa

Khi thương thương vội khi lìa lìa xa.

 

 

Trách mẹ trách cha qua không trách bậu

Cha mẹ ham giàu gả bậu đi xa.

 

 

Trách ông tơ sao se hoài se hủy

Trách bà tơ sao se chỉ lộn vòng

Chỗ em không ưng thì bà muốn

Chỗ em bằng lòng thì bà lại se rơi.

 

 

Trách trời sao vội mưa giông

Trách em sao nỡ có chồng bỏ anh.

 

 

Trăm cái hồ, hồ gì không nước

Trăm cái cước, cước nào không dây

Trăm thứ cây, cây chi không trái

Trăm cô gái, gái chi không chồng

Trai nam nhi đối đặng, gái má hồng theo không.

- Trăm cái hồ, hồ giấy không nước

Trăm cái cước, cước giấy không dây

Trăm cái cây, cây viết không trái

Trăm đứa con gái, gái Tố Như không chồng

Trai nam nhi đối đặng, gái má hồng tính sao?

 

 

Trăng lên khỏi núi khuất bụi chuối con trăng mờ

Tiếng em ở chợ sao khờ hơn anh.

 

 

Trăm năm dầu nỗi hẹn hò

Cây đa còn đó con đò vắng đưa.

 

 

Trăng tròn chỉ có đêm rằm

Tình ta tháng tháng năm năm vẫn tròn.

 

 

Trâu kia cắn cỏ bờ ao

Anh kia không vợ đời nào có con

Người ta con trước con sau

Than anh không vợ như cau không buồng.

 

 

Trồng tre không dám ăn măng

Để cho măng lớn kết bè đưa dâu

Đưa dâu thì đưa bằng ghe

Đừng đưa bằng bè ướt áo cô dâu.

 

 

Trăng lu vì bởi đám mây

Anh xa em vì bởi sợi dây tơ hồng.

 

 

Trầu với cau là duyên là nợ

Còn vôi với thuốc là vợ là chồng

Vái ông tơ hồng ông xe sao mà xe cho chặt

Ông đừng có xe nửa chừng mà lặt vặt tình thương.

 

 

Trách ông tơ sao không nhỏ phước cho con nhờ

Trai trông, gái đợi, nữ chờ

Phòng loan vắng vẻ hai đàng lỡ duyên.

 

 

Trên trời có đám mây xanh

Dưới đất có chiếc đỏ mành đương đưa

Anh gặp em đây con bóng đương trưa

Trên rưng rưng nước mắt dưới tay đưa miếng trầu

Khuyên em đừng thảm đừng sầu

Gối loan chẳng đặng giao đầu thì thôi.

 

 

Trông lên tượng trắng lem lem

Bởi anh chậm bước nên em lấy chồng.

 

 

Trồng trầu thời phải khai mương

Làm trai hai vợ phải thương cho đồng.

 

 

Trống treo ai dám đánh thùng

Bậu không ai dám giở mùng chui vô.

 

 

Trồng tre ngả ngọn xuống mương

Hai dâu về tới, má thương dâu nào

Dâu nào dâu nấy cũng thương

Dâu cũ tầm thường dâu mới má thương hơn.

 

 

Trời đương mưa đương chuyển

Đất ngoài biển đang lỡ đang bồi

Hai đứa ta vì lỡ ra rồi

Lòng thương em bạn dứng ngồi không yên.

 

 

Trời không chớp bể mưa nguồn

Hỏi anh vơ vẩn anh buồn vì đâu

Trời không gió thẩm mâu sầu

Hỏi anh vơ vẩn vì đâu anh buồn.

 

 

Trời mưa ướt lá trầu xanh

Ướt em em chịu, ướt anh em buồn.

 

 

Trời mưa ướt lá trầu vàng

Ướt anh anh chịu, ướt nàng anh thương.

 

 

Trứng vịt đổ lộn trứng gà

Anh thấy gò má trắng anh đà muốn hun.

- Hun em em cũng cho hun

Anh về nói với mẹ cha

Mâm trầu hũ rượu về nhà mới hun.

- Em ơi anh muốn hun chơi

Mâm trầu hũ rượu là nơi vợ chồng.

 

 

Tóc em dài em cài bông hoa lý

Thấy miệng em cười anh cố ý anh thương.

 

 

Tóc mai sợi vắn sợi dài

Thương em không được nhớ hoài ngàn năm.

 

 

Tới đây anh muốn ở lại đây

Chừng nào gá nghĩa cội cây anh mới về

- Còn ba cái lúa mọn tòn ten

Hết ba lúa mọn em mới cuốn màn theo anh.

 

 

Tôi vái ông tơ năm ba chầu hát

Tôi cầu nguyệt lão năm bảy đêm kinh

Cho em cùng anh đây gá nghĩa chung tình

Dù ăn cơm quán ngủ đình em cũng can.

 

 

Tôi ngó lên Châu Đốc thấy trái bần trôi

Tôi ngó về Gia Định thấy vịnh Vũng Tàu

Anh ơi thương em thì mở cửa em vào

Không thương đóng lại nỡ nào em mở vô.

 

 

Tới đây chia rẽ hai đường

Duyên anh anh xách tình nàng nàng bưng.

 

 

Tới đây không hát thì hò

Chẳng phải con cò ngóng cổ mà nghe.

- Con cò nó đậu cành tre

Đậu đâu dưới đất mà nghe người hò.

 

 

Tới đây dầu đói giả no

Dầu khôn giả dại đặng dò ý em.

 

 

Tới đây trước miếu ông thần linh

Cột đứng tre đòn tay sắt

Đôi ta xung khắc

Trục trặc cắt tóc thề nguyền.

 

 

Từ ngày ăn phải miếng trầu

Miệng ăn môi đỏ dạ sầu tương tư.

 

 

Tưởng rằng một dạ một lòng

Ngờ đâu đem dạ bưởi bòng phụ nhau.

 

 

Ước gì anh hóa ra hoa

Để em nâng lấy rồi mà cài khăn

Ước gì anh hóa ra chăn

Để cho em đắp em lăn ra nằm.

 

 

Ước gì mình biến ra hoa

Ta biến ra bướm bay ra bay vào.

 

 

Ước gì bướm được gần hoa

Ước gì mình sánh với ta hỡi mình.

 

 

Ước gì nguyện được cùng nguyền

Ước gì chỉ thắm se duyên tơ đào.

 

 

Ước gì ta biến ra cau

Ta biến ra trầu ta bổ mình ăn.

 

 

Uổng công anh đào ao thả cá

Cá thả xong rồi kẻ lạ đến câu.

 

 

Vái trời giọt nước xoay vần

Ngãi nhân xoay lại cho gần với nhau.

 

 

Ví dầu tình bậu muốn thôi

Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra

Bậu ra bậu lấy ông câu

Bâu câu cá bống chặt đầu kho tiêu

Kho tiêu kho mỡ kho hành

Kho ba lượng thịt để dành em ăn.

 

 

Vì sông ta phải lụy đò

Vì chiều ta phải lụy cô bàn hang

Vì tình nên phải đa mang

Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đâu.

 

 

Vì chưng ăn miếng trầu xanh

Cho nên má đỏ tóc xanh đến giờ.

 

 

Vỗ vai cô bán khế, vỗ về cô bán chanh

Lòng anh chỉ sợ mỗi cô bán hành chợ trưa.

 

 

Vì dầu ruột thắt gan teo

Vì thế anh nghèo không đặng cưới em.

 

 

Vì sương nên núi bạc đầu

Biển lay bởi gió, hao sầu vì mưa.

 

 

Vắn tay anh với chẳng tới kèo

Cha mẹ anh nghèo anh với chẳng tới em.

 

 

Vì dầu bông quỳnh, bông cúc bông trang

Bông búp về nàng, bông nở về anh.

 

 

Vắng anh đêm vắng canh thâu

Nhớ anh ruột thắt ruột đau rã rời

Một mai anh bỏ đi rồi

Làm sao em biết em tìm ở đâu

 

 

Xa nhau anh thấy đau lòng

Tay anh không cắt mà lòng anh đau.

 

 

Thương nhau đứt ruột để dành

Mai này xa cách mình làm vật tin.

 

 

Xăm xăm bước tới cây chanh

Lăm le muốn bẻ sợi cành có gai.

 

 

Xin đừng chia xẻ tào khang

Đốt chùa không tội cho bằng rẽ duyên.

 

 

Xuồng câu tôm mà đậu mép đìa

Nghe em có khóa mà không có chìa

Muốn vô mở khóa mà sợ lìa căn duyên.

 

 

Yêu ai yêu hẳn một người

Đừng anh như cỗ lắm nơi nhiều phần.

 

 

Yêu nhau trầu vỏ cùng say

Ghét nhau cau đậu đầy khay chẳng màng.

 
 
 Trở về trang đầu  - Tình Yêu Đôi Lứa 2 - Hôn Nhân Gia Đinh

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui lòng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những gì liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 02/19/15