Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 

Tấm Cám
Trích từ VietMedia

Ngày xưa, có Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Hai chị em gần bằng tuổi nhaụ Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẽ. Mẹ Tấm đă chết từ hồi Tấm c̣n bé. Sau đó mấy năm th́ cha Tấm cũng chết. Tấm ở với d́ ghẻ và đó là người rất cay nghiệt. Ngày qua ngày, Tấm phải làm lụng luôn canh, hết chăn trâu, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, đêm lại c̣n xay lúa giă gạo mà không hết việc. Trong khi đó th́ Cám được mẹ nuông chiều, được ăn trắng mặc trơn, suốt ngày quanh quẩn ở nhà, không phải làm việc nặng.

Một hôm người d́ ghẻ đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng bắt con tôm con tép. Mụ ta hứa hẹn: "Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ th́ thưởng cho một cái yếm đỏ". Ra đồng, Tấm nhờ ṃ cua bắt óc đă quen nên chỉ một buổi là được đầy giỏ vừa cá vừa tép, c̣n Cám th́ đủng đỉnh dạo hết ruộng nọ sang ruộngkiạ Măi đến chiều vẫn không được ǵ.

Thấy Tấm bắt được một giỏ đầy, Cám bảo chị :

- Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về d́ mắng.

Tin là thật, Tấm bèn xuống ao lội ra chỗ sâu tắm rửạ Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ của ḿnh rồi ba chân bốn cẳng về trước. Lúc Tấm bước lên chỉ c̣n giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc hu hụ

Bấy giờ Bụt đang ngồi trên toà sen, bỗng nghe tiếng khóc của Tấm, liền hiện xuống hỏi :

- Con làm sao lại khóc ?

Tấm kể lể sự t́nh cho Bụt nghe, Bụt bảo:
- Thôi con hăy nín đi ! con thử nh́n vào giỏ xem c̣n có ǵ nữa không?

Tấm nh́n vào giỏ rồi nói :

- Chỉ c̣n một con cá bống.

- Con đem con cá bống ấy về thả xuống giếng mà nuôị Một bữa, đáng ăn ba bát th́ con ăn hai c̣n một đem thả xuống cho bống. Một lần cho ăn con nhớ gọi như thế này :

Bống bống bang bang

Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta

Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà ngườị

- Không gọi đúng như thế th́ nó không lên, con nhớ lấy !

Nói xong Bụt biến mất. Tấm theo lời Bụt thả bống xuống giếng. Rồi từ hôm ấy trở đi, cứ mỗi bữa ăn, Tấm đều để dành cơm, giấu đưa ra cho bống. Mỗi lần nghe bống gọi, bống lại ngoi lên mặt nước đớp những hạt cơm của Tấm ném xuống. Người và cá ngày một quen nhau, và bống ngày càng lớn lên trông thấỵ

Thấy Tấm sau mỗi bữa ăn thường mang cơm ra giếng, mụ ǵ ghẻ sinh nghi, bèn bảo Cám đi ŕnh. Cám nấp ở bụi cây bên bờ giếng nghe Tấm gọi bống, bèn nhẩm lấy cho thuộc rồi về kể lại cho mẹ nghẹ

Tối hôm ấy mụ d́ ghẻ bảo Tấm sáng mai dậy sớm chăn trâu, và dặn:

- Con ơi con! Làng đă bắt đầu cấm đồng rồi đấỵ Mai con đi chăn trâu, phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, làng bắt mất trâụ

Tấm vâng lời, sáng hôm sau đưa trâu đi ăn thật xạ ở nhà, mẹ con Cám mang bát cơm ra giếng cũng gọi bống lên ăn y như Tấm gọị Nghe lời gọi, bống ngoi lên mặt nước. Mẹ Cám đă chực sẵn, bắt lấy bống đem về nhà làm thịt.

Đến chiều Tấm dắt trâu về, sau khi ăn xong Tấm lại mang bát cơm để dành ra giếng, Tấm gọi nhưng chả thấy bống ngoi lên như mọi khị Tấm gọi măi, gọi măi, cuối cùng chỉ thấy cục máu nổi lên mặt nước. Biết là có sự chẳng lành cho bống, Tấm ̣a lên khóc. Bụt lại hiện lên hỏi:

- Con làm sao lại khóc ?

Tấm kể sự t́nh cho bụt nghe, Bụt bảo:

- Con bống của con, người ta đă ăn thịt mất rồị Thôi con hăy nín đi ! Rồi về nhặt xương nó, kiếm bốn cái lọ bỏ vào, đem chôn xuống dưới bốn chân giường con nằm.

Tấm trở về theo lời Bụt đi t́m xương bống, nhưng t́m măi các xó vườn góc sân mà không thấy đâu cả. Một con gà thấy thế, bảo Tấm :

- Cục ta cục tác ! Cho ta nắm thóc, ta bưới xương cho !

Tấm bốc nắm thóc ném cho gà. Gà chạy vào bếp bới một lúc th́ thấy xương ngaỵ Tấm bèn nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới chân giường như lời bụt dặn.

ít lâu sau nhà vua mở hội trong mấy đêm ngàỵ Già trẻ gái trai các làng đều nô nức đi xem, trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bẩy dập d́u tuôn về kinh như nước chảỵ Hai mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đẹp để đi chẩy hộị Thấy Tấm cũng muốn đi, mụ d́ ghẻ nguưt dài, sau đó mụ lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc, bảo Tấm:

- Con hăy nhặt xong cho d́ chỗ gạo này rồi có đi đâu hăy đi, đừng có bỏ dở, về không có ǵ để thổi cơm d́ đánh đó.

Nói đoạn, hai mẹ con quần áo xúng xính lên đường. Tấm ngồi nhặt một lúc, thấy suốt ruột, nghĩ rằng không biết bao giờ mới nhặt xong, bèn ngồi khóc một ḿnh. Giữa lúc ấy Bụt hiện lên hỏi:

- Con làm sao lại khóc?

Tấm chỉ vào cái thúng, thưa:

- D́ con bắt phải nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo, rồi mới được đi xem hội, lúc nhặt xong th́ hội đă tan rồi c̣n ǵ mà xem.

Bụt bảo:

- Con đừng khóc nữạ Con mang cái thúng đặt ra giữa sân, để ta sai chim sẻ xuống nhặt giúp.

- Nhưng ngộ chim sẻ ăn mất th́ khi về con vẫn cứ bị đ̣n.

- Con cứ bảo chúng nó thế này:

Rặt rặt (con chim sẻ ) xuống nhặt cho tao

¡n mất hạt nào th́ tao đánh chết

Th́ chúng nó sẽ không ăn của con đâu

Tự nhiên ở trên không có một đàn chim sẻ đáp xuống sân nhặt thóc ra một đằng, gạo ra một nẻọ Chúng nó lăng xăng ríu rít chỉ trong một lát đă làm xong, không suy suyển một hạt. Nhưng khi chim sẻ bay đi rồi, Tấm lại nức nở khóc. Bụt lại bảo:

- Con làm sao lại khóc?

- Con rách rưới quá, người ta không cho con vào xem hộị

- Con hăy đào những cái lọ xương bống đă chôn ngày trước lên th́ sẽ có đủ thứ cho con chẩy hộị

Tấm vâng lời, đi đào các lọ lên. Đào lọ thứ nhất lấy ra được một cái áo mớ ba, một cái áo xống lụa, một cái yếm lụa điều và một cái khăn nhiễụ Đào lọ thứ hai lấy ra được một đôi giầy thêụ Đào lọ thứ ba th́ thấy một con ngựa bé tí, nhưng vừa đặt con ngựa xuông đất bỗng chốc nó đă hí vang lên và biến thành ngựa thật. Đào đến lọ cuối cùng th́ lấy ra được một bộ yên cương xinh xắn.

Tấm mừng quá vội tắm rửa rồi thắng bộ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đị Ngựa phóng một chốc đă đến kinh độ Nhưng khi phóng qua một một chỗ lội, Tấm đánh rơi một chiếc giầy xuống nước không kịp nhặt. Khi ngựa dừng lại ở đám hội, Tấm lấy khăn gói chiếc giầy c̣n lại rồi chen vào biển ngườị

Giữa lúc ấy th́ đoàn xa giá vừa tiến đến chỗ lộị Hai con voi ngự dẫn đầu đoàn đến đấy tự nhiên cắm ngà xuống đất kêu rống lên, không chịu đị Vua sai quân lính xuống nước thử t́m xem, họ nhặt ngay được một chiếc giầy thêu của Tấm lúc nẫy đánh rơi xuống đó. Vua ngắm nghía chiếc giầy không chán mắt. Bụng bảo dạ:" Chà, một chiếc giầy thật xinh! Người đi giầy này hẳn phải là trang tuyệt sắc".

Lập tức Vua hạ lệnh cho rao mời tất cả đám đàn bà con gái xem hội ướm thử, hễ ai đi vừa chiếc giầy th́ vua sẽ lấy làm vợ. Đám hội lại càng náo nhiệt v́ các bà, các cô chen nhau đến chỗ thử giầỵ Cô nào cô ấy lần lượt kéo vào ngồi lầu giữa băi cỏ rộng để ướm một tí cầu maỵ Nhưng chẳng có một chân nào đi vừa cả. Mẹ con Cám trong số đó. Khi Cám và d́ ghẻ bước ra khỏi lầu th́ gặp Tấm, Cám mách mẹ:

- Mẹ ơi, ai như chị Tấm cũng đi thử giầy đấy!

Mụ d́ ghẻ bĩu môi:

- Con nỡm, chuông khánh c̣n chẳng ăn ai nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre!

Nhưng khi Tấm đặt chân vào giầy th́ vừa như in. Nàng mở khăn lấy luôn chiếc thứ hai đi vàọ Hai chiếc giầy giống nhau như đúc. Bọn lính hầu ḥ reo vui mừng. Lập tức vua sai đoàn tỳ nữ rước nàng vào cung. Tấm bước lên kiệu trước con mắt ngạc nhiên và hằn học của mẹ con Cám.

Tuy sống sung sướng trong hoàng cung. Tấm vẫn không quên ngày giỗ chạ Nàng xin phép vua trở về nhà để soạn cỗ cúng giúp d́. Mẹ con Cám thấy Tấm sung sướng th́ ghen ghét để bụng. Nay thấy Tấm về, ḷng ghen ghét lại bùng bốc lên. Nghĩ ra được một mưu, mụ d́ ghẻ bảo Tấm:

- Trước đây con quen trèo cau, con hăy trèo lên xé lấy một buồng cau để cúng bố.

Tấm vâng lời trèo lên cây cau, lúc lên đến sát buồng th́ ở dưới này mụ d́ ghẻ cầm dao đẵn gốc. Thấy cây rung chuyển, Tấm hỏi :

- D́ làm ǵ dưới gốc thế ?

- Gốc cau lắm kiến, d́ đuổi kiến cho nó khỏi lên đốt con.

Nhưng Tấm chưa kịp xé cau th́ cây cau đă đổ. Tấm ngă lộn cổ xuống ao chết. Mụ d́ ghẻ vội vàng lột áo quần của Tấm cho con ḿnh mặc vào cung nói dối với vua rằng Tấm không may bị rơi xuống ao chết đuối, nay đưa em vào để thế chị. Vua nghe nói trong bụng không vui, nhưng vẫn không nói ǵ cả.

Lại nói chuyên Tấm chết hoá thành chim vàng anh, chim bay một mạch về kinh đến vườn ngự. Thấy Cám đang giặt áo cho vua ở giếng, vàng anh dừng lại trên cành cây, bảo nó:

- Phơi áo chồng tao, phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng taọ

Rồi chim vàng anh bay thẳng vào cung rồi đậu ở cửa sổ, hót lên rất vui taịVua đi đâu, chim bay đến đó. Vua đang nhớ Tấm không nguôi, thấy chim quyến luyến theo ḿnh, vua bảo:

- Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh , chui vào tay áọ

Chim vàng anh bay lại đậu vào tay vua rồi rúc vào tay áọ Vua yêu quư vàng anh quên cả ăn ngủ. Vua sai làm một cái lồng bằng vàng cho chim ở. Từ đó, ngày đêm vua chỉ mải mê với chim, không tưởng đến Cám.

Cám vội về mách mẹ. Mẹ nó bảo cứ bắt chim làm thịt ăn rồi kiếm điều nói dối vuạ Trở lại cung vua, nhân lúc vua đi vắng, bắt chim làm thịt nấu ăn rồi vứt lông chim ở ngoài vườn.

Thấy mất vàng anh, vua hỏi, Cám đáp:

- Thiếp có mang, thèm ăn thịt chim, nên trộm phép bệ hạ đă giết thịt ăn mất rồị

Vua không nói ǵ cả. Lông chim vàng anh chôn ở vườn hoá ra hai cây soan đàọ Khi vua đi chơi vườn ngự, cành lá của chúng sà xuống che kín thành bóng, nư hai cái lọng. Vua thấy cây đẹp rợp bóng, sai lính hầu mắc vọng vào hai cây rồi nằm chơi hóng mát. Khi vua đi khỏi th́ cành cây lại vươn thẳng trở lạị Từ đó, không ngày nào Vua không ra nằm hóng mát ở hai cây xoan đàọ

Cám biết chuyện ấy lại về nhà mách mẹ. Mẹ nó bảo, cứ sai thợ chặt cây làm khung cửi rồi kiếm điều nói dối vuạ Về đến cung, nhân một hôm gió băo, Cám sai thợ chặt cây xoan đào lấy gỗ đóng khung cửị Thấy cây bị chặt, vua hỏi th́ Cám đáp:

- Cây bị đổ v́ băo, thiếp sai thợ chặt làm khung cửi để dệt áo cho bệ hạ.

Nhưng khi khng cửi đóng xong. Cám ngồi vào dệt lúc nào cũng nghe thấy tiếng khung cửi rủa ḿnh :

Cót ca cót két

Lấy tranh chồng chị.

Chị khoét mắt ra

Thấy vậy Cám sợ hăi, vội về nhà mách mẹ. Mẹ nó bảo đốt quách khung cửi, rồi đem tro đi đổ cho rơ xa để được yên tâm. Về đến cung, Cám làm như lời mẹ nóị Nó đem tro đă đốt đem đi đổ ở lề đường cách xa hoàng cung. Đống tro bên đường lại mọc lên một cây thị cao lớn, cành lá xum xuệ Đến mùa có quả, cây thị chỉ đậu được có một quả, nhưng mùi thơm ngát toả ra khắp nơị Một bà lăo hàng nước gần đó có một hôm đi qua dưới gốc, ngửi thấy mùi thơm, ngẩng đầu nh́n lên thấy quả thị trên cành cao, bèn giơ bị ra nói lẩm bẩm:

- Thị ơi thị, rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi chứ bà không ăn.

Bà lăo nói vừa dứt lời, th́ quả thị rụng ngay xuống đúng vào bị. Bà lăo nâng niu đem về nhà cất trong buồng, thỉng thoảng lại vào ngắm nghía và ngửi mùi thơm.

Ngày nào bà lăo cũng đi chợ vắng. Từ trong quả thị chui ra một cô gái thân h́nh bé nhỏ như ngón tay, nhưng chỉ trong chớp mắt đă biến thành Tấm. Tấm vừa bước ra đă cầm lấy chổi quét dọn nhà cửa sạch sẽ, rồi đi vo gạo thổi cơm, hái rau ở vườn nấu canh giúp bà hàng nước. Đoạn Tấm lại thu h́nh bé nhỏ như cũ rồi chui vào quả thị. Lần nào đi chợ về, bà lăo cũng thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm ngon, canh ngọt sẵn sàng, th́ lấy làm lạ.

Một hôm bà hàng nước giả vờ đi chợ, đến nửa đường lại lén trở về, ŕnh ở bụi cây sau nhà. Trong khi đó, Tấm từ quả thị chui ra rồi cũng làm việc như mọi lần. Bà lăo rón rén lại nh́n vào khe cửạ Khi thấy cô gái xinh đẹp th́ bà mừng quá, bất th́nh ĺnh xô cửa vào ôm choàng lấy Tấm, đoạn xé vụn vỏ thị. Từ đó Tấm ở với bà hàng nước, hai người thương nhau như hai mẹ con. Hàng ngày Tấm giúp bà lăo các việc thổi cơm, nấu nước, gói bánh, têm trầu để cho bà bán hàng.

Một hôm vua đi chơi ra khỏi hoàng cung, Thấy có quán nước bên đường sạch sẽ , bèn ghé vàọ Bà lăo mang trầu nước dâng lên vuạ Thấy trầu têm cánh phượng, vua sực nhớ tới trầu vợ ḿnh têm ngày trước cũng y như vậy, liền phán hỏi :

- Trầu này ai têm?

- Trầu này con gái lăo têm - bà lăo đáp.

- Con gái của bà đâu, gọi ra đây cho ta xem mặt.

Bà lăo gọi Tấm rạ Tấm vừa xuất hiện, vua nhận ra ngay vợ ḿnh ngày trước, có phần trẻ đẹp hơn xưạ Vua mừng quá, bảo bà lăo hàng nước kể lại sự t́nh, rồi truyền cho quân hầu đưa kiệu rước Tấm về cung.

Cám Thấy Tấm trở về và được vua yêu thương như xưa, th́ nó không khỏi sợ hăị Một hôm, Cám hỏi chị :

- Chị Tấm ơi, chị Tấm! chị làm thế nào mà đẹp thế ?

Tấm không đáp, chỉ hỏi lại:

- Có muốn đẹp không để chị giúp !

Cám bằng ḷng ngaỵ Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôị Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết. Tấm sai đem xác làm mắm bỏ vào chĩnh gửi cho mụ d́ ghẻ, nói là quà của con gái mụ gửi biếụ Mẹ Cám tưởng thật, lấy mắm ra ăn, bữa nào cũng nức nở khen ngon. Một con quạ ở đâu bay đến đậu trên nóc nhà kêu rằng:

- Ngon ngỏn ng̣n ngon ! Mẹ ăn thịt con, có c̣n xin miếng.

Mẹ Cám giận lắm, chửi mắng rầm rĩ rồi vác sào đuổi quạ. Nhưng đến ngày ăn gần hết, ḍm vào chĩnh, mụ thấy đầu lâu của con th́ lăn ra chết.

***********************

Có thuyết cho rằng Tấm Cám là nhân vật có thực ở ngoài đời, sinh vào thời triều Lư, cùng một thời với Lư Thường Kiệt, vị danh tướng đă đại phá quân nhà Tống. Đền thờ Tấm Cám gần đây c̣n dấu vết tại làng Dương Xá thuộc huyện Siêu Loại, tỉnh Bắc Ninh. Cứ theo khẩu truyền của bô lăo cùng dân trong làng và văn cứ vào ngọc phả thần tích tại đền thờ Đức Bà (Tấm Cám) và đền thờ tướng quân Lê Thiệ, là ḍng dơi Tấm Cám ở làng nói trên, th́ câu chuyện khác với sự tích ta thường nghe kể cùng chuyện Tấm Cám bằng văn vần.

Tục truyền rằng phụ thân Tấm Cám tên húy là Lê Đại, mẫu thân là Vũ Thị Tĩnh, kế mẫu tức ǵ ghẻ cô Cám (chứ không phải cô Tấm) là người họ Chu. Cô Cám c̣n có tên chữ là Khiết Nương. Năm Cám lên ba th́ mồ côi mẹ, 12 tuổi th́ mồ côi cha. Em gái Cám do Chu Thị sinh ra tên là Tấm.

Sử chép rằng vua Lư Thánh Tông đă 40 tuổi mà chưa có con, đi cầu tự qua làng Thổ Lợi (sau đổi là Dương Xá) thuộc Bắc Ninh, người đi xem đầy đường. Có một cô gái đẹp đi hái dâu, thấy xa giá nhà vua đi qua, cứ đứng tựa khóm lan chớ không ra xem. Vua để ư đến người đẹp, truyền gọi vào cung, tuyển làm nàng phi, đặt tên là Ỷ Lan.

Trong lúc vua Lư Thánh Tông đi đánh Chiêm Thành vắng, Ỷ Lan ở nhà có mang, Dương Hoàng Hậu không có con nên sinh ghen ghét, sợ nàng sinh được hoàng nam th́ sẽ được vua sủng ái cất nhắc lên hơn ḿnh. Dương Hậu mới biên thư tâu man với vua rằng ḿnh có thai rồi độn bụng cho mỗi ngày một lớn thêm. Đến khi Ỷ Lan sinh hạ hoàng tử, Dương Hậu liền sai người bế trộm về nuôi, và giam Ỷ Lan lại, rồi gởi giấy báo tin cho vua đang ở đất Chiêm hay là ḿnh sinh được hoàng nam, c̣n Ỷ Lan th́ đẻ ra quái thai, chiếu tội cung nữ đă bắt giam vào lănh cung.

Dương Hậu muốn ngầm giết Ỷ Lan nên trong khi giam cầm ở lănhcung, năm ngày liền bắt nàng nhịn cơm để cho chết. Ỷ Lan nhờ người thân lượm trái thị chín rụng ở gần đó trao cho ăn mà sống được cho đến khi vua Thánh Tông trở về triều.

Thái Tử con Ỷ Lan bị Dương Hậu nhận làm con ḿnh, vua Thánh Tông cũng tin thật, đặt tên là Càn Đức. Đến khi Càn Đức lên ngôi vua, tức là Lư Nhân Tông, mẹ đẻ là Ỷ Lan vẫn bị giam cầm ở lănh cung mà không biết. Nhờ sư cụ Đại Điên mách bảo, mấy tháng sau khi lên ngôi vua, Nhân Tông mới biết chuyện, bèn bắt tội Dương Thái Hậu và cung nữ đă gạt tiên đế mà làm tội oan Ỷ Lan Thái Hậu (Cám).

Trước đó, em Cám là Tấm vào cung thăm chị, vua thấy nhan sắc liền nạp cung. Dương Hậu thấy hai chị em Ỷ Lan được vua sủng ái th́ ghen ghét, rồi thừa lúc vua đi đánh giặc vắng, Dương Hậu độn bụng giả có thai, sợ lộ chuyện sau này, mới ngấm ngầm sai giết Tấm đồng thời giam Cám (Ỷ Lan) vào lănh cung rồi định bỏ cho chết. Chu Thị được tin con ḿnh là Tấm bị hại và con ghẻ là Cám bị giam cầm th́ buồn rầu ốm mà chết. Sau khi được con là vua Nhân Tông gỡ hàm oan, Ỷ Lan được phong làm Hoàng Thái Hậu. Ỷ Lan vốn là người mộ đạo Phật, đi lễ vái khắp các đền chùa, và cuối cùng mất ở một ngôi chùa thuộc hạt Gia Lâm ngày nay.

Chuyện Tấm Cám của ta một phần lớn đă phỏng theo câu chuyện của Chiêm Thành, cùng là do chuyện lịch sử trên đây mà thêu dệt thêm theo t́nh cảm của dân tộc, qua bao nhiêu đời vẫn tồn tại trên cửa miệng người Việt Nam.

 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 02/19/15