Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 
 

Đạo Vợ, Nghĩa Chồng

Ngô Phụng Anh

Nho giáo có câu: “Quân tử chi đạo, tạo đoan hồ phu phu”. Con trai th́ phải dựng vợ, con gái th́ phải gả chồng. Đạo lớn của người quân tử là phải làm sao cho yên bề gia thất.Tại sao vậy? “Có cột, có kèo, mới có đ̣n tay”, muốn có con nối dơi, muốn có ḍng hậu lai, mà không nên vợ nên chồng th́ làm sao mà có được.

Trai mà không có vợ th́ cho dù tài ba cách mấy, cũng khó mà giữ ǵn được cơ nghiệp, như cái cảnh:

Sớm mai chạy ra mất cái cuốc 
Trưa lại mất cái nồi 
Chiều lại mất ống b́nh vôi 
Dâm chân ba cái kêu trời 
Vợ con chưa có, coi ngoài mất trong.

C̣n con gái lớn mà chưa chồng th́ c̣n ngặt nghèo hơn:

Tṛng trành như nón không quai 
Như thuyền không lái, như ai không chồng.

Cho nên chuyện hôn nhân là chuyện hết sức hệ trọng. Ông bà ḿnh có nói là: “Đạo vợ, nghĩa chồng”. Vợ cư xử với chồng là đạo, mà chồng sống với vợ là nghĩa. Cái đạo nghĩa đó ràng buộc cả hai vợ cũng cho tới răng long tóc bạc.

Theo cái hời hợt thông thường của thế sự th́:

Thế nhân mỏng dánh Tựa cánh con chuồn chuồnKhi vui nó đâu, khi buồn nó bay.
Nhưng, đạo vợ nghĩa chồng không phải như vậy:

Đạo vợ chồng không phải là cá tôm Đang mua mớ nọ, chạy chồm lên mớ kia. Xem thế th́ vợ chồng phải chung thủy với nhau, trước sao, sau vậy. Bởi v́:

Đứt tay một chút c̣n đau 
Huống chi nhơn nghĩa ĺa sao cho đành.

Vợ chồng ăn ở với nhau, đâu phải lúc nào cũng êm đềm hạnh phúc như lúc nào. “Sông có khúc, người có lúc” nhưng, dù sao đi nữa, cũng phải một mực cư xử với nhau hết ḷng hết dạ.

Lúc giàu sang th́:
Cơm trắng ăn với chả chim
Chồng xinh, vợ lịch măng nh́n mà no. 

Rủi thất cơ lỡ vận, nghèo rớt mùng tơi th́ cũng phải tươi cười với nhau, tạo niềm hạnh phúc:

Râu tôm nấu với ruột bầu 
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.

Thực sự ra, nếu biết thương yêu nhau, nếu biết chia bùi xẻ ngọt với nhau th́ cái chuyện vật chất đâu có phải là nguyên do để làm mất hạnh phúc gia đ́nh: 

Thương nhau chẳng quản chiếu giường 
Một tàu lá chuối che sương cũng t́nh. 

Vợ chồng ăn ở với nhau cốt là ở t́nh thương. Người đàn ông, cho dù vợ ḿnh làm sao, cho dù là ốm đau, xấu xí, cho dù là sút tay găy gọng, đă là vợ chồng, phải thương yêu chiều chuộng:

Lồ mũi mười tám gánh lông 
Chồng thương, chồng bảo râu rồng trời cho 
Đêm nằm ngủ gáy o o 
Chồng thương, chồng bảo ngáy cho vui nhà 
Đi chợ th́ hay ăn quà 
Chồng thương, chồng bảo về nhà đỡ cơm 
Trên đầu những rác cùng rơm 
Chồng thương, chồng bảo hoa thơm cài đầu...

Hoặc là:

Trắng như bông ḷng anh không chuộng 
Đen như cục than hầm 
Ḷng anh muốn, dạ anh thương.

Về phía người đàn bà cũng vậy, “khôn ngoan cũng thể chồng người”, chớ lấy chồng người mà so sánh với chồng ḿnh:

Chồng ta áo rách ta thương 
Chồng người áo gấm xông hương mặc người 

Cũng chớ nên thấy chồng người ta áo mũ xênh xang, rồng bay phượng lộn mà chê chồng ḿnh nghèo nàn thấp kém:

Trăm năm trăm tuổiMay rủi một chồng 
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai

Cái thói “giàu đổi bạn, sang đổi vợ” là cái thói của những gă đàn ông vô ngh́, mà cái thói mới thấy chồng thất cơ lỡ vận đă lên mặt ruồng rẫy, phụ phàng là cái thói của thứ đàn bà trắc nết, lăng loàn.Người phụ nữ thương chồng, không những chăm lo săn sóc cho chồng, mà c̣n phải trưởng cái chí cho chồng. Nhiều người đàn ông chí ở tứ phương, tang bồng hồ thỉ. Thương chồng không có nghĩa là bo bo giữ rệt chồng một bên ḿnh, không để cho chồng rời nửa bước, mà là phải lo giúp đỡ cho chồng thực hiện được cái chí nam nhi.Hăy nghe người chồng nói lên cái chí của ḿnh:

Giặc Sài G̣n đánh xuống 
Binh ngoài Huế không vô 
Anh biểu em đừng đợi đừng chờ 
Để anh đi lấy đầu thằng mọi trắng 
Về tế cờ nghĩa quân.

Và người vợ trả lời:

Anh đi đánh giặc Lang sa 
Để thiếp ở nhà lo tần, lo tảo
Chén cơm, manh áo
Nhà cửa ruộng vườn 
Để anh lên ngựa đề thương
Thiếp về mặc thiệp liệu lường nuôi con

Tấm gương của những người vợ không nài khó nhọc gian nan để giúp chồng thành toàn chí nguyện như bà Thái Thị Huyên (vợ của cụ Sào Nam Phan Bội Châu), bà Lê Thị Lễ (vợ của cụ Cử nhân Lương Văn Can, hiệu trưởng trường Đông Kinh Nghĩa Thục), bà Vơ Thị Quyền (tục danh là cô Ba Bàn, vợ của nhà cách mạng Trần Cao Vân) vẫn là vằng vặc muôn đời...

Gái đă có chồng phải “tùng nhứt chi dụng”. Mười lăm nam lưu lạc “thanh lầu hai lượt, thanh y hai lần”, đem thân cho thiên hạ mua cười, như Thúy Kiều, mà c̣n biết nói với Từ Hải: 

...Phận gái chữ ṭng 
Chàng đi, thiếp cũng một ḷng xin đi. 

Ca dao Việt Nam không thiếu ǵ những câu để nhắc nhở cái đạo “tùng phu”: 

Có chồng th́ phải theo chồng 
Chồng đi hang rắn, hang rồng cũng theo. 

Hay là: 

Lên non cho thiếp lên theo 
Tay vịn, chân trèo, hái trái nuôi nhau. 

Vợ chồng ăn ở với nhau, trông cậy nhau ở lúc lối lửa tắt đèn, bệnh hoạn ốm đau, chớ lúc mạnh khỏe, thảnh mảnh tay chân, dễ ǵ ai lại cần tới ai: 

Cỏ mọc bờ giếng cheo leo 
Lâm nguy có bậu, hiểm nghèo có qua. 

Vui buồn, sướng khổ, lúc nguy nan, khi túng ngặt th́ cũng phải yêu thương đùm bọc nhau, mới là phải đạo: 

Muối mặn ba năm hăy c̣n muối mặn
Gừng cay chín tháng, gừng hăy c̣n cay 
Đạo vợ chồng chớ đổi đừng thay 
Dẫu làm nên danh vọng 
Dẫu ăn mày cũng theo nhau. 

Đời không ai tán thành thứ gái mắt la mày lét, đă có chồng mà c̣n đi tắt về ngang: 

Không chồng đi dọc đi ngang 
Có chồng cứ thẳng một đàng mà đi. 

Cái thứ gái hư, chồng bỏ, lại càng không ưa: 

Mèo lành ai nỡ cắt tai 
Gái hư chồng bỏ khoe tài làm chi. 

Có nhiều người đàn ông, ra đường th́ huênh hoang, mà về tới nhà th́ hoạnh họe vợ con, thậm chí tới c̣n tranh ăn với vợ con: 

Ra đồng vơng giá nghênh ngang 
Về nhà hỏi vợ: cám rang đâu mày? 
- Cám rang tôi để cối xay 
- Hễ chó ăn hết th́ mày chết với ông. 

Có nhiều người đàn bà, mồm loa mép giải, chồng mới lớn tiếng một chút, đă bù lu bù loa, hờ trời hờ đất, kêu cha kêu mẹ, không biết rằng nhu ḿ vui vẻ là yếu tố để giữ ǵn hạnh phúc gia đ́nh: 

Chồng giận th́ vợ bớt lời 
Cơm sôi, bớt lửa, biết đời nào khê. 

Hay: 

Chồng giận th́ vợ làm lành 
Miệng cười tủm tỉm rằng anh giận ǵ 
Thưa rằng anh giận em chi 
Muốn lấy vợ bé, em th́ lấy cho. 

Vợ chồng ăn ở với nhau, đừng bao giờ để cho đến nỗi phải nh́n nhau theo cái cảnh chó chê, mèo ứ hự:

Chồng ǵ anh, vợ ǵ tôi
Chẳng qua là cái nợ đời chi đây?

Đến nỗi v́ vậy mà phải xa nhau, lại trách cứ trời xanh:

Đạo vợ chồng đoạn đoạn phân ly 
Chàng mà xa thiếp phen ni bởi trời

Rồi đêm đêm nghĩ lại, câu “đạo vợ nghĩa chồng” mới thấm thía từng hồi:

Lầu nào cao cho bằng lầu ông Chánh 
Bánh nào ông cho bằng bánh ḅ bông 
Đạo nào sâu cho bằng đạo vợ chồng 
Đêm nằm nghĩ lại nước mắt hồng tuôn rơi.

Nói tóm lại, “đạo vợ, nghĩa chồng” theo ông bà ḿnh ngày xưa, là như thế đó, và nhờ vậy, ít khi có cảnh vợ chồng tan nát, găy đổ giữa đường. Bởi v́:

Cải bẹ xanh nấu với thịt sườn 
Làm sao cho ớt ngọt như đường 
Khổ qua kia hết đắng 
Th́ cái sự cang thường mới hết thương.

 

 

 

Từ Trà Kiệu Đến Mỹ Sơn

 



DS Lê Văn Nhân


Lời giới thiệu:

Tổ Chức Văn Hóa Thế Giới năm 1999 đă công nhận thị xă Hội An và thánh địa Mỹ Sơn ở Quảng Nam là di sản văn hóa thế giới. Các chương tŕnh du lịch trong hay ngoài nước đều có ghé thăm Hội An khi đến Đà Nẵng, nhưng muốn đi Mỹ Sơn th́ phải dùng một ngày đi ngoài chương tŕnh. Hiện nay từ Hội An và Đà Nẵng hàng ngày đều có xe buưt lớn đưa du khách vào Mỹ Sơn. Chỉ cần nhờ văn pḥng khách sạn giữ chỗ và xe sẽ đến đón.

Từ Đà Nẵng, theo Quốc Lộ I, đi theo hướng nam qua khỏi thị xă Vĩnh Điện, đến cầu Câu Lâu và khi đến trạm Nam Phước xe rẽ phải chạy theo tỉnh lộ vào huyện Duy Xuyên. Đoạn đường này đang sửa chữa, xây cống thoát nước hai bên đường. Đi thêm 9km sẽ đến nhà thờ Trà Kiệu ở đồi Bửu Châu và nhà thờ Thiên Chúa Giáo xây ngay bên ngôi thành này. Tiếp tục chạy theo tỉnh lộ, đoạn đường từ đây trải nhựa và ít bị mưa lụt tàn phá nên đường khá tốt. Đến An Ḥa, trước đây là dự án khu kỹ nghệ thời chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, kế hoạch dùng than Nông Sơn làm nhà máy phát nhiệt điện để phát triển, bây giờ chỉ thấy một xưởng gạch. Từ đây có một đường rẽ trái và sau khi qua một ngọn đèo nhỏ, xe sẽ dừng ở băi đậu xe. Du khách sẽ đi bộ khoảng 100m để mua vé, và có 2 chiếc xe jeep đưa du khách lên xuống đồi. Ngồi xe jeep rất xóc và bụi khiến ta có cảm tưởng đang đi trên đường Trường Sơn.

Để giúp quư vị không thất vọng khi chỉ thấy một số kiến trúc đổ nát, chúng tôi tŕnh bày một số thông tin cần thiết về lịch sử và văn hóa của người Chàm.

Một chút lịch sử:

Sự hiện diện của người Chàm được ghi chép lần đầu tiên trong sử Trung Quốc năm 192 sau Công Nguyên, trong khi Việt Nam đang ch́m đắm trong sự đô hộ triền miên của người Hoa, th́ dân của quận Tượng Lâm (rừng và voi) nổi dậy chống người Hoa, mở đầu cho một quốc gia độc lập ở phương nam kéo dài hơn 1000 năm. Biên niên sử Trung Quốc gọi quốc gia này từ năm 192 đến 758 là Lâm Ấp (Lin Yi), sau năm 758 đổi là Hoan Vương và từ năm 875 đổi thành Chang Chen phiêm âm từ tên "Champapura" có nghĩa là thành phố Chàm. Người Việt Nam lại phiên âm Chang Chen thành Chiêm Thành.

Vương quốc Champa kéo dài từ đèo Ngang ở tỉnh Quảng B́nh đến Thuận Hải ngày nay với 4 khu vực: phía bắc gồm Amaravati từ Quảng B́nh đến Quảng Ngăi và Vijaya từ B́nh Định đến Phú Yên, phía nam có Kauthara (Khánh Ḥa) và Panduranya (Thuận Hải).

Có lẽ vương quốc Champa giàu có và hùng mạnh khi Việt Nam c̣n dưới thời Bắc thuộc, nên khi tướng quân Lê Hoàn nhà Tiền Lê cho sứ vào giao hảo, vua Chàm đă nhốt sứ giả khiến nhà vua phải ngự giá thân chinh. Quân Chàm dùng hải thuyền đánh phá miền nam quân Giao Châu, cho đến năm 446 Thứ Sử Giao Châu là Đàn Ḥa Chi cùng một số tướng lănh phá tan tiền đồn quân Chàm ở vùng đất Thuận Hóa rồi tiến đánh kinh đô Trà Kiệu, đốt sạch kinh đô này và đem về Trung Hoa rất nhiều tượng vàng khoảng 100 ngàn lượng. Cuối thế kỷ thứ IV, vua Chàm Badravarman xây dựng lại kinh đô Trà Kiệu và những vị vua tiếp theo nối tiếp xây dựng thánh địa Mỹ Sơn theo Ấn Độ Giáo (Hinduism) và năm 875 xây đền thờ Phật tại Đông Dương ở phủ Thanh B́nh Quảng Nam ngày nay. Đền Đông Dương có kiến trúc khác với các tháp Chàm, và là sự kết hợp giữa Ấn Độ Giáo và Phật Giáo Mật Tông. Bàn thờ Phật cũng đặt ở hướng tây, nhưng tượng Phật ngồi trên ngai chân giẫm trên đất chứ không ngồi trên ṭa sen như ta thường thấy.

Sách Thủy Kinh Chú ghi chép khoản thế kỷ thứ VII mô tả kinh đô Trà Kiệu như sau:

Kinh đô Trà Kiệu lúc đó gọi là thành phố sư tử (Simhapura), giống tên thành phố Singapore cũng có nghĩa là thành phố sư tử. Thành này nằm ở bờ tây con sông, cách bờ biển khoảng 40 lư, đông nam có núi che chở cho ngôi thành. Phía đông nam bên ngoài các hào này, sông chảy dọc theo bờ thành. Hướng đông tây dài trong khi hướng tây bắc hẹp. Sông bắt đầu từ hướng tây chảy vào thành ở hướng bắc. Chu vi thành đo được 8 lư 120 bộ. Thành cao 2 trượng. Gần thành là một bức tường gạch cao 1 trượng với một cái cổng h́nh vuông, bên trên là một cái sàn gỗ nâng hai cái tháp. Một cái cao 5 trượng và cái kia khoảng 7 trượng. Cách kiến trúc chắc chắn nhưng không đẹp. Bên trong thành là một cái thành khác chu vi 230 bộ. Lâu đài và pḥng tiếp tân không mở theo hướng bắc nam. Mái nhà hai đầu hướng theo bắc nam. Dăy nhà đối diện ở hướng nam gọi là chánh tây...

Trường Viễn Đông Bác Cổ 1927-1928 đă khai quật vùng Trà Kiệu và t́m được chân thành Trà Kiệu giống như sách Thủy Kinh Chú mô tả. Chu vi ngôi thành rộng khoảng 4000m và bức thành xây bằng gạch được dân chúng gọi là thành vua.

Trong thập niên 1980, người ta t́m được nhiều vật dụng nhỏ bằng vàng như nữ trang h́nh mặt trăng, mặt trời, ngôi sao, những bức tượng rỗng h́nh các vị thần và thú vật và những quyển sách kinh bằng vàng dày 1cm ghi chữ Phạn và những đồng tiền vàng h́nh tṛn dày 1cm ghi chữ Ả Rập. Trọng lượng các vật dụng t́m được nặng nhiều kilogam.

Một nghi vấn ở đây là khoảng đầu Tây Lịch, hầu hết các dân tộc đều ở thời kỳ bán khai, làm sao kinh đô Trà Kiệu có nhiều vàng như vậy? Có thể nêu ra giả thuyết quanh vùng đó có một suối vàng hay một mỏ vàng dễ khai thác bằng phương tiện thô sơ chăng? Nếu có được bản đồ chụp từ vệ tinh có thể chúng ta c̣n phát hiện được nhiều điều hay về vùng này.

Chúng tôi cũng đoán lúc đó đất bồi chưa đủ vùng hạ lưu nên Hội An chưa h́nh thành, phải đợi đến kinh đô Trà Kiệu không c̣n nữa, Hội An mới bắt đầu phát triển. Nhưng chắc chắn phải nhờ truyền thông giao lưu ngày xưa ở Trà Kiệu, các thương nhân mới theo bước cũ đến mua bán làm ăn ở Hội An.

Di tích Trà Kiệu ở Cổ Viện Chàm Đà Nẵng:

Trong Cổ Viện Chàm, chúng ta sẽ thấy một số thần ở Ấn giáo:

- Vishnu thần tượng trưng cho sự sống và bảo quản
- Garuda chim thần
- Rama thần sáng tạo và sinh sản
- Sarasvati vợ thần Rama, nữ thần tiếng nói linh thiêng, vật tượng trưng cho con thiên nga
- Shiva thần chết, vật tượng trưng là linga h́nh ống tṛn
- Skandra thần chiến tranh, con trai của thần Shiva và Una dưới dạng chim công
- Ganesha thần ḥa b́nh, cũng là con trai thần Shiva và Uma. V́ không vâng lời nên bị thần Shiva chặt đầu. Khi Uma cầu xin các vị thần khác tha thứ, họ cho phép ghép đầu con vật đầu tiên gặp được, và đó là cái đầu voi.

Ngoài ra hoa văn h́nh vú phụ nữ khắc trên bệ đá gọi là Uroga tượng trưng cho sự sung măn.

Bàn thờ đặt chính giữa Trà Kiệu kể lại chuyện thần thoại Ấn Giáo nh́n từ trái sang phải theo chiều kim đồng hồ: thần Rama thành công bẻ găy chiếc cung thần, được phép lấy con gái vua Janak là công chúa Sita; v́ vua thay cha, vua Videha và vua Dasaratha nói chuyện với nhau; sau đó là đám cưới.

Khái niệm về kiến trúc tổng quát các tháp Chàm:

Người Chàm gọi tháp thờ chính là "kalan", chung quanh có thể có nhiều tháp phụ và một số kiến trúc khác. Kalan tượng trưng cho tiểu vũ trụ trong hoàn vũ. Ngôi tháp được xem là bàn thờ và mái tháp tượng trưng cho đỉnh núi Meru, chỗ ở của các vị thần. Mặt chính của ngôi tháp xoay về hướng đông, hướng mặt trời mọc, bắt đầu cho sự di chuyển của vũ trụ. Đặc biệt tại Mỹ Sơn, Kalan A-1 là một ngoại lệ, mắt hướng về cả hai phía đông và tây. Trong bệ thờ có một cái bục với một ṿi nước quay về hướng bắc. Bục này để chứa nước rửa tượng. Đôi khi c̣n có một bể nước h́nh vuông dưới bàn thờ với chỗ nước rỉ tuôn vào hồ này. Quanh bệ thờ là một hành lang để tín đồ đi ṿng khi tới chiêm bái. 

Cổng đi vào tiền sảnh có hai cây cột đá h́nh tṛn, vuông hay bát giác khắc chữ trên đó. 

Kiến trúc mỗi kalan gồm thân tháp h́nh vuông và nóc h́nh tháp gồm 3 tầng và chóp bằng sa thạch.

Kalan gồm 3 phần:

- Phần nền tượng trưng cho thế giới con người (Bhurloka)
- Phần thân tháp tượng trưng cho thế giới linh hồn (Bhurvaloka)
- Phần mái tháp tượng trưng cho thế giới ling thiêng (Svarloka)

Kiến trúc của tháp Chàm gồm:

- Kalan nằm chính giữa
- Đối diện với kalan là tháp cổng Gopura với hai cửa chính mở theo hướng đông tây. Trước tháp cổng là mandapa - một căn nhà dài lợp mái ngói với nhiều cửa sổ và 2 cửa chính mở ra hướng đông và tây. Đây là tiền sảnh mà tín đồ cần phải tự thanh khiết và cầu nguyện trước khi bước vào kalan để làm lễ. Trong nhiều trường hợp, mandapa nằm giữa kalan và cổng tháp.

Phía trước và bên phải kalan là một nhà chứa phẩm vật dâng cúng làm bằng gạch với mái cong như chiếc thuyền, với hai cửa chính tượng trưng cho nữ thần thịnh vượng và may mắn, và hai cửa sổ hướng đông và tây.

Quanh Kalan và các kiến trúc phụ là một bức tường gạch h́nh vuông bao bọc chứa luôn cổng tháp. Bên ngoài tường có thể có một số văn bia.

Di tích Mỹ Sơn gồm hơn 80 tháp đă bị hư hại nhiều trong chiến tranh trước 1975, nhưng c̣n những nét rất đẹp so với các ngôi tháp khác. Nên lấy bản đồ ở pḥng bán vé để hiểu được các vị trí trong khu vực này. Mặc dầu nhân viên hướng dẫn du lịch có thể nói chuyện bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp khá rơ ràng, kiến thức họ không nhiều. Do đó nên t́m đọc một số thông tin trước th́ khi đi thăm sẽ thấy thích thú hơn.

Trên đường về, nếu trời tốt, nên đổi phương tiện đi ghe để nh́n sông nước phong cảnh hai bên bờ sông cho đến Hội An.

Liệu nền văn minh của người Chàm trước đây có liên quan ǵ đến văn minh ở g̣ Óc Eo miền nam không? Nếu đo được niên đại những vật dụng t́m được ở g̣ Óc Eo và ở Trà Kiệu, nếu cùng thời kỳ, th́ chúng ta có thể phỏng đoán cách đây gần 2000 năm đă có giao thương nhộn nhịp giữa Chàm và các nước ven biển Nam Hải, Ấn Độ Dương. Biết đâu trong thư viện các nước này có ghi những di tích lịch sử khác của nền văn hóa bị mai một này.

 

Post ngày: 04/28/15 

 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 04/28/15